Bên cạnh cô, Lục Triết đã tỉnh từ bao giờ. Anh nằm nghiêng, một tay chống đầu, ánh mắt thâm trầm không rời khỏi gương mặt cô dù chỉ một giây. Trong không gian yên tĩnh của buổi sáng, hơi ấm từ cơ thể anh và mùi hương gỗ quen thuộc vẫn bao bọc lấy cô như một kén tằm an toàn.
Tô Diệp định kéo chăn che đi những dấu vết đỏ hồng trên xương quai xanh, nhưng bàn tay to bản của Lục Triết đã nhanh hơn. Anh giữ lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.
"Đừng trốn," giọng anh khàn đặc, mang theo sự sảng khoái của một người đàn ông vừa được thỏa mãn. "Em có biết đêm qua em đẹp đến mức nào không?"
Tô Diệp ngượng ngùng cúi đầu, giọng nhỏ xíu: "Anh đừng nói nữa..."
Lục Triết khẽ cười, một tiếng cười trầm thấp rung động từ lồng ngực. Anh rướn người tới, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương dịu nhẹ còn sót lại sau một đêm mặn nồng.
"Tôi nói thật. Lúc em múa dưới trăng, tôi đã nghĩ mình đang nhìn thấy một thiên thần. Nhưng lúc em ở trong vòng tay tôi, tôi mới nhận ra em còn tuyệt vời hơn thế. Sự dũng cảm của em, sự mềm mại của em... tất cả đều khiến tôi phát điên."
Những lời khen ngợi trực diện và đầy nam tính ấy giống như mật ngọt, rót thẳng vào trái tim vốn bấy lâu nay chỉ nghe những lời chỉ trích của cô. Trái tim Tô Diệp lỡ mất một nhịp, rồi đập liên hồi trong lồng ngực. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể được trân trọng đến thế, ngay cả khi cô phơi bày mọi sự yếu đuối nhất của mình.
Lục Triết xoay người cô lại, để cô đối diện với mình. Anh đưa ngón tay cái vuốt nhẹ đôi môi hơi sưng của cô, ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu dịu dàng:
"Từ giờ trở đi, em không cần phải múa cho ai xem nữa. Chỉ cần múa cho một mình tôi, sống cho một mình tôi là đủ rồi. Tôi sẽ là khán giả duy nhất, cũng là bức tường kiên cố nhất của em."
Tô Diệp cảm thấy sống mũi cay cay. Cô vùi đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ, đều đặn của người đàn ông này. Cô khẽ thầm thì: "Lục Triết, cảm ơn anh đã tìm thấy tôi."
Anh không trả lời bằng lời nói, mà bằng một nụ hôn sâu, nồng nàn như muốn khảm sâu hình bóng cô vào linh hồn mình. Buổi sáng hôm đó, họ không vội vã thức dậy. Giữa những lời thì thầm ngọt ngào và những cái chạm đầy tình tứ, Tô Diệp hiểu rằng mình đã thực sự tìm thấy bến đỗ.
Mọi tổn thương trong quá khứ dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một tương lai chỉ có anh, cô và sự dịu dàng khó cưỡng này.