MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 9: ĐIỆU MÚA DƯỚI TRĂNG - KHI TÂM HỒN ĐƯỢC GIẢI TỎA

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 9: ĐIỆU MÚA DƯỚI TRĂNG - KHI TÂM HỒN ĐƯỢC GIẢI TỎA

598 từ · ~3 phút đọc

Đêm Đà Lạt khoác lên mình tấm áo sương mù huyền ảo. Trăng treo trên đỉnh đồi, rạng rỡ và tĩnh lặng.

Sau nụ hôn nồng cháy, Lục Triết buông Tô Diệp ra, nhưng bàn tay vẫn lưu luyến vuốt ve vành tai đã đỏ ửng của cô. Anh đứng dậy, mở bản nhạc không lời từ chiếc máy hát đĩa than cũ. Tiếng đàn cello trầm bổng, du dương vang lên, len lỏi vào từng kẽ hở của căn nhà gỗ.

Tô Diệp run nhẹ. Tiếng nhạc — thứ mà bấy lâu nay cô hằng sợ hãi — giờ đây dưới sự hiện diện của Lục Triết bỗng không còn đáng sợ đến thế.

"Đi ra ngoài với tôi một chút," Lục Triết chìa tay ra.

Anh dẫn cô ra khoảng sân rộng lát gỗ phía sau nhà, nơi nhìn thẳng xuống thung lũng sương mù. Ánh trăng soi rõ bóng dáng mảnh mai của cô trong chiếc váy len.

"Tôi biết em vẫn nhớ nó," Lục Triết đứng tựa lưng vào lan can, đôi mắt thâm trầm quan sát cô. "Sân khấu này chỉ có mình tôi. Không có phán xét, không có kỳ vọng. Chỉ có em và chính em thôi."

Tô Diệp đứng lặng giữa sân. Gió đêm thổi bay mái tóc cô, mùi hương của hoa cỏ và sương đêm kích thích mọi giác quan. Cô khẽ cử động ngón tay theo nhịp điệu của tiếng cello từ trong nhà vọng ra. Một bước chân, rồi hai bước chân... những động tác ballet cơ bản vốn đã khắc sâu vào máu thịt bắt đầu trỗi dậy.

Cô bắt đầu múa.

Không còn những đôi giày mũi cứng đau đớn, cô múa trên đôi chân trần. Cô xoay người dưới ánh trăng, tà váy len nhẹ nhàng tung bay như cánh bướm đêm. Mỗi động tác của cô không còn mưu cầu sự hoàn hảo, mà là sự giải tỏa. Cô múa để rũ bỏ những lời nhục mạ, múa để khóc cho giấc mơ dang dở, và múa để đón nhận sự dịu dàng của người đàn ông đang đứng kia.

Lục Triết đứng yên như một pho tượng, hơi thở anh trở nên nặng nề hơn khi nhìn thấy vẻ đẹp thoát tục ấy. Trong mắt anh, Tô Diệp lúc này không phải là một vũ công bị tổn thương, mà là một nữ thần của ánh trăng.

Khi giai điệu cao trào kết thúc, Tô Diệp thực hiện một vòng xoay cuối cùng và ngã vào lòng Lục Triết. Anh dang rộng vòng tay, vững vàng ôm trọn lấy cô vào lồng ngực mình.

Tô Diệp thở dốc, lồng ngực phập phồng áp sát vào khuôn ngực rắn chắc của anh. Cô ngước nhìn anh, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má nhưng môi lại nở nụ cười thanh thản nhất từ trước đến nay.

"Tôi... tôi làm được rồi, Lục Triết."

Lục Triết không nói lời nào. Anh cúi xuống, dùng môi thầm lặng lau đi những giọt nước mắt ấy. Sự kìm nén suốt cả buổi tối của anh cuối cùng cũng chạm đến giới hạn. Anh bế bổng cô lên bằng một động tác dứt khoát, sải bước dài về phía phòng ngủ bên trong.

"Hôm nay, em tuyệt vời nhất," anh thì thầm sát bên tai cô, hơi thở nóng bỏng khiến cả người Tô Diệp run lên vì kích thích. "Và bây giờ, tôi muốn em hoàn toàn thuộc về tôi."

Cánh cửa phòng khép lại, để lại ánh trăng cô độc ngoài sân, nhường chỗ cho một đêm thăng hoa của cả tâm hồn và thể xác.