MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 8: ÁNH MẮT KHÔNG CÒN LẨN TRÁNH

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 8: ÁNH MẮT KHÔNG CÒN LẨN TRÁNH

636 từ · ~4 phút đọc

Tô Diệp đứng trước gương, cô phân vân hồi lâu rồi chọn một chiếc váy len mỏng màu trà sữa, ôm nhẹ lấy đường cong cơ thể thanh mảnh. Cô cầm theo chiếc hộp gỗ anh tặng sáng nay, bước qua lối đi trải đá cuội để sang nhà anh.

Căn nhà của Lục Triết mang đậm hơi thở của chủ nhân: tối giản, trầm mặc và nồng đượm mùi gỗ. Giữa phòng khách, một bếp lửa nhỏ đang bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm sưởi sạch cái lạnh len lỏi qua khe cửa.

"Vào đi, tôi vừa chuẩn bị xong," Lục Triết bước ra từ bếp, trên tay là đĩa thịt nướng thơm lừng. Hôm nay anh không mặc áo khoác, chỉ có một chiếc áo thun đen ôm sát, làm bật lên khuôn ngực vững chãi và bờ vai rộng.

Bữa tối diễn ra trong không gian ấm cúng. Họ không nói nhiều, nhưng sự im lặng lúc này không còn gượng gạo. Tô Diệp nhận ra mình đã bắt đầu quen với nhịp điệu của anh. Cách anh gắp thức ăn cho cô, cách anh kiên nhẫn nghe cô kể về những điều nhỏ nhặt ở chợ, tất cả đều khiến cô thấy mình được trân trọng.

Sau bữa ăn, Lục Triết rót hai ly rượu vang đỏ, đưa cho cô một ly.

"Đà Lạt về đêm rất lạnh, uống một chút cho ấm người," anh nói rồi ngồi xuống tấm thảm lông ngay cạnh bếp lửa.

Tô Diệp ngồi xuống bên cạnh anh, hơi ấm từ ngọn lửa hắt lên mặt khiến đôi gò má cô ửng hồng. Dưới tác dụng của một chút cồn, sự phòng bị cuối cùng trong cô cũng dần tan biến. Cô không còn lẩn tránh ánh nhìn của anh nữa. Cô quay sang, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông bên cạnh.

"Lục Triết, tại sao anh lại tốt với tôi như vậy?" giọng cô hơi run, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự khao khát câu trả lời.

Lục Triết đặt ly rượu xuống sàn, anh xoay người lại, đối diện với cô. Trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh lửa nhảy múa trong mắt anh. Anh đưa tay lên, ngón trỏ khẽ mơn trớn từ gò má xuống đến khóe môi cô. Cái chạm nóng rực khiến hơi thở của Tô Diệp trở nên dồn dập.

"Em thực sự không biết, hay đang giả vờ không biết?" giọng anh khàn đặc, mang theo sức hút khó cưỡng.

Tô Diệp không lùi lại. Cô cảm nhận được sự chiếm hữu đang lớn dần trong ánh mắt anh. Cô khẽ thầm thì: "Tôi sợ... tôi sợ mình sẽ lại tổn thương."

"Tôi không phải là ánh đèn sân khấu của em, Diệp Diệp," Lục Triết tiến lại gần hơn, khoảng cách giờ đây chỉ còn là một hơi thở. "Tôi là bến đỗ. Tôi sẽ không bao giờ để em phải ngã một lần nữa."

Bàn tay to bản của anh luồn vào sau gáy cô, kéo cô về phía mình. Lần này, Tô Diệp không nhắm mắt lẩn tránh. Cô nhìn sâu vào đồng tử của anh, nhìn thấy bóng hình nhỏ bé của mình hoàn toàn bị anh bao trọn.

Ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa khao khát còn nóng hơn cả bếp lửa bên cạnh. Anh cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào môi cô – không phải là nụ hôn trộm như đêm qua, mà là một sự khẳng định đầy mạnh mẽ. Tô Diệp khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, cô buông xuôi sự kháng cự, vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại sự dịu dàng pha lẫn cuồng nhiệt ấy.

Ngọn lửa trong lò vẫn cháy tí tách, nhưng ngọn lửa trong lòng họ dường như mới chỉ bắt đầu bùng phát.