"Cộc, cộc."
Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên đúng lúc Tô Diệp vừa buộc xong dải ruy băng trên tóc. Mở cửa ra, Lục Triết đã đứng đó. Anh mặc một chiếc áo khoác quân đội màu xanh đậm, trông càng thêm phong trần và vững chãi.
"Đi chợ sớm không? Rau củ buổi sớm ở đây rất tươi," anh nói, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh.
Tô Diệp mỉm cười, gật đầu: "Anh chờ tôi một chút."
Chợ vùng cao buổi sớm không ồn ào vội vã như phố thị. Nó mang hơi thở của đất, của sương và của những nụ cười hiền hậu. Lục Triết dẫn cô len lỏi qua những sạp hàng trải bạt trên đất. Đi giữa đám đông, anh vô thức vòng tay ra phía sau, che chắn cho cô khỏi những người gánh hàng rong đi ngược chiều. Cánh tay anh không chạm hẳn vào người cô, nhưng sự hiện diện vững chãi đó khiến Tô Diệp thấy mình như một báu vật được bảo vệ kỹ lưỡng.
"A, chú Lục! Nay lại đi chợ với bạn gái à?" Một bà cụ bán rau bản địa cười híp mắt hỏi.
Tô Diệp giật mình, định lên tiếng giải thích thì Lục Triết đã thản nhiên cúi xuống chọn một bó măng rừng, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng: "Dì cứ chọn cho cháu loại ngon nhất nhé."
Anh không phủ nhận. Tim Tô Diệp đập hụt một nhịp. Cô nhìn sang hướng khác, giả vờ quan tâm đến mấy giỏ lan rừng, nhưng trong lòng lại ngọt ngào như vừa nếm một thìa mật ong nguyên chất.
Khi cả hai đi ngang qua một sạp bán đồ thủ công, Tô Diệp bỗng khựng lại trước một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo. Lục Triết nhận ra sự chú ý của cô, anh dừng bước, ánh mắt lướt qua chiếc hộp rồi nhìn cô: "Em thích à?"
"Nó đẹp quá, đường nét rất giống với phong cách ngôi nhà của anh," cô khẽ nói.
Lục Triết khựng lại một giây, rồi cầm chiếc hộp lên xem xét. Bất ngờ, anh lật đáy hộp lên, nơi có một ký hiệu nhỏ hình một nhành lá được khắc chìm. Tô Diệp tò mò ghé sát lại gần để nhìn cho rõ. Khoảng cách gần đến mức vai cô chạm vào lồng ngực anh, mùi hương gỗ đàn hương từ người anh lại một lần nữa bao vây lấy cô.
"Đây là ký hiệu của anh sao?" cô ngẩng đầu lên hỏi.
Lục Triết cúi nhìn cô, đôi mắt thâm trầm hiện lên một chút xao động: "Trước đây tôi từng làm thợ mộc. Đây là một trong những món đồ tôi ký gửi ở đây từ năm ngoái."
Tô Diệp ngạc nhiên. Một vị chủ homestay lạnh lùng, thâm trầm lại từng là một thợ mộc với đôi bàn tay tài hoa thế này. Cô nhìn đôi bàn tay to bản, có vài vết chai sạn của anh, lòng bỗng dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ khó tả. Anh không chỉ sửa cửa cho cô, anh còn có thể tạo ra những thứ xinh đẹp từ những khúc gỗ thô kệch.
"Tặng em," anh nói rồi thanh toán tiền cho người bán hàng trước khi cô kịp phản ứng.
"Nhưng..."
"Nó dùng để đựng những thứ quý giá. Đừng để nó trống không," anh nhìn sâu vào mắt cô, ý tứ trong lời nói dường như còn sâu xa hơn cả một món quà thông thường.
Họ ra về khi nắng bắt đầu tan chảy lớp sương dày. Trên đường về, Tô Diệp ôm chiếc hộp gỗ trong lòng, cảm thấy như mình vừa chạm tay được vào một phần bí mật trong tâm hồn của Lục Triết. Sự bình yên này quá đỗi ngọt ngào, đến mức cô bắt đầu lo sợ, liệu đây có phải là bình yên trước cơn bão hay không?
Nhưng khi nhìn thấy bàn tay Lục Triết vững vàng trên vô lăng, cô biết rằng, dù bão tố có đến, người đàn ông này chắc chắn sẽ không để cô phải một mình chống chọi.