MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 6: MÙI HƯƠNG GỖ VÀ CẢM GIÁC AN TOÀN KỲ LẠ

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 6: MÙI HƯƠNG GỖ VÀ CẢM GIÁC AN TOÀN KỲ LẠ

642 từ · ~4 phút đọc

Tô Diệp bước ra với một chiếc áo len mỏng màu kem và chân váy dài, trông cô thanh khiết như một đóa bách hợp vừa qua cơn bão. Lục Triết bước xuống xe, mở cửa ghế phụ cho cô. Một hành động rất nhỏ nhưng đầy sự trân trọng khiến cô thoáng đỏ mặt.

Bên trong cabin xe tràn ngập mùi hương của Lục Triết: mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi thuốc lá nhạt và hơi lạnh của sương sớm. Đó là một mùi hương cực kỳ nam tính, vững chãi, tạo cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ — thứ mà cô chưa từng tìm thấy ở nơi phố thị hào nhoáng.

"Chúng ta đi mua thêm một ít chăn ấm và thực phẩm khô. Mùa này sương xuống rất nhanh, em không nên ra ngoài vào buổi tối một mình," Lục Triết vừa lái xe vừa dặn dò, đôi bàn tay to bản với những khớp xương rõ ràng đặt trên vô lăng một cách thoải mái nhưng đầy kiểm soát.

Tô Diệp khẽ gật đầu, cô quay sang nhìn nghiêng gương mặt anh. Góc nghiêng của Lục Triết rất sắc sảo, sống mũi cao và xương hàm cương nghị. Dường như nhận ra cô đang quan sát mình, anh khẽ nhếch môi, một nụ cười cực nhẹ nhưng lại khiến không khí trong xe bỗng chốc trở nên đặc quánh và nóng rực.

"Sao thế? Mặt tôi dính gì à?"

"Không... không có gì," Tô Diệp vội quay đi, tim đập thình thịch.

Tại thị trấn, Lục Triết dẫn cô vào những cửa hàng mà anh quen mặt. Anh chọn đồ rất nhanh nhưng kỹ lưỡng, từ loại nến thơm giúp ngủ ngon đến đôi dép bông đi trong nhà. Anh không hỏi ý kiến cô quá nhiều, nhưng mỗi thứ anh chọn đều đúng ý cô một cách kỳ lạ.

Lúc thanh toán, khi Tô Diệp định rút ví, bàn tay Lục Triết đã nhanh hơn, anh đặt tay lên tay cô, ngăn lại. Lòng bàn tay anh ấm nóng, bao trọn lấy những ngón tay nhỏ bé của cô.

"Để tôi. Xem như quà tân gia của hàng xóm."

Tô Diệp định từ chối nhưng ánh mắt kiên định của anh đã chặn đứng mọi lời định nói. Cái chạm tay ấy kéo dài lâu hơn mức cần thiết, hơi ấm từ anh truyền sang khiến cô cảm thấy cả người mềm nhũn, không còn muốn phản kháng.

Trên đường về, sự im lặng không còn mang lại cảm giác ngượng ngùng. Tô Diệp tựa đầu vào cửa kính, hơi ấm từ lò sưởi trong xe cùng mùi hương gỗ bao quanh khiến cô dần thiếp đi.

Khi xe dừng lại trước sân nhà, Lục Triết không đánh thức cô ngay. Anh tắt máy, nghiêng người nhìn cô gái đang ngủ say bên cạnh. Những sợi tóc mai rủ xuống che mất một phần gương mặt thanh tú. Anh đưa tay, chậm rãi vén tóc cho cô, ngón tay vô tình sượt qua gò má mịn màng.

Ánh mắt Lục Triết tối sầm lại, sâu thẳm và đầy khát khao. Anh cúi thấp người, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở của cả hai hòa quyện. Anh hít hà mùi hương cơ thể thanh tao của cô, môi anh khẽ chạm vào trán cô một nụ hôn nhẹ tựa lông hồng.

"Ngủ ngon nhé, Diệp Diệp nhỏ bé của tôi."

Tô Diệp khẽ cựa mình nhưng không tỉnh. Cô chỉ vô thức xích lại gần phía anh hơn, tìm kiếm hơi ấm từ mùi hương gỗ ấy. Trong cơn mơ màng, cô thấy mình không còn đứng một mình trên sân khấu lạnh lẽo nữa, mà đang được một vòng tay to lớn ôm chặt, che chắn khỏi mọi giông bão cuộc đời.