MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 5: SỰ XÂM NHẬP DỊU DÀNG

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 5: SỰ XÂM NHẬP DỊU DÀNG

700 từ · ~4 phút đọc

Điều đầu tiên Tô Diệp cảm nhận được không phải là cái lạnh, mà là mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc vẫn còn vương vấn trong phòng. Cô nhìn sang bên cạnh, chiếc ghế bành cũ đã trống không, nhưng trên bàn trà nhỏ cạnh giường là một ly nước ấm và một mẩu giấy với nét chữ cứng cỏi: "Ăn sáng rồi hãy uống thuốc. Tôi ở ngoài sân."

Tô Diệp bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn gỗ không còn thấy lạnh lẽo như mọi khi. Qua khung cửa chính, cô thấy bóng dáng Lục Triết. Anh đang cởi trần, chỉ mặc một chiếc quần kaki màu rêu, mồ hôi lấm tấm trên tấm lưng rộng với những khối cơ bắp rắn chắc di chuyển theo từng nhịp búa. Anh đang đóng lại hàng rào cho cô.

Sự xuất hiện của anh trong không gian của cô tự nhiên đến mức khiến Tô Diệp có chút ngẩn ngơ. Anh không chỉ sửa cửa, anh đang âm thầm sửa sang lại cả cuộc sống đổ nát của cô.

"Tỉnh rồi à?"

Lục Triết không ngoảnh đầu lại nhưng vẫn nhận ra sự hiện diện của cô. Anh đặt búa xuống, cầm lấy chiếc áo thun vắt trên hàng rào mặc vào, rồi bước về phía hiên nhà nơi cô đang đứng.

Tô Diệp hơi bối rối, hai tay đan vào nhau: "Tôi đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh vì chuyện đêm qua... và cả bát cháo nữa."

Lục Triết dừng lại trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể vừa vận động của anh. Anh cúi xuống, đưa tay sờ lên trán cô kiểm tra nhiệt độ. Lần này, anh không rụt tay lại ngay mà để lòng bàn tay lưu lại đó thêm vài giây, ngón cái khẽ vuốt qua chân mày cô.

"Hết sốt rồi, nhưng mặt vẫn còn xanh lắm."

Anh tự nhiên bước vào nhà, xách túi đồ nghề rồi đi thẳng về phía cánh cửa sổ bị hỏng ở phòng phía Tây. Tô Diệp đi theo sau, định bụng giúp một tay nhưng thực chất chỉ là muốn đứng gần anh hơn.

"Cái này phải thay bản lề mới," Lục Triết vừa làm vừa nói, giọng trầm thấp giải thích như thể họ đã quen nhau từ lâu. "Cả căn nhà này cần được gia cố lại nếu em muốn ở qua mùa đông."

"Tôi không muốn làm phiền anh quá nhiều..."

Lục Triết dừng tay, quay lại nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt anh lúc này không còn thâm trầm như đêm mưa, mà mang một sự chiếm hữu dịu dàng:

"Tô Diệp, tôi không làm việc gì mà mình không muốn. Tôi tình nguyện, nên đó không phải là phiền."

Câu nói trực diện ấy làm tim Tô Diệp đập loạn nhịp. Cô vội vàng tìm một chủ đề khác: "Anh... anh sống ở đây lâu chưa?"

"Ba năm. Đủ để biết mọi ngóc ngách của vùng này. Nếu em muốn, chiều nay tôi đưa em đi lấy thêm vài thứ cần thiết ở thị trấn."

Cuộc đối thoại cứ thế diễn ra tự nhiên. Lục Triết bắt đầu "xâm nhập" vào cuộc sống của cô bằng những hành động nhỏ nhất: anh thay lại bóng đèn đã mờ, chỉnh lại cái vòi nước bị rò rỉ, và thậm chí là dọn dẹp đống củi khô ngoài sân.

Mỗi một lần anh đi ngang qua, mỗi khi cánh tay anh vô tình sượt qua vai cô, hay lúc anh cúi xuống để chỉ cho cô cách khóa cửa, Tô Diệp đều cảm thấy sự dịu dàng của người đàn ông này đang từng chút một lấp đầy những khoảng trống cô độc trong căn nhà.

Đến cuối ngày, căn nhà gỗ không còn vẻ hiu quạnh như lúc cô mới đến. Nó ấm áp hơn, không phải vì ánh nắng, mà vì sự hiện diện của Lục Triết. Cô nhận ra mình không còn sợ hãi bóng tối của quá khứ nữa, bởi vì chỉ cần quay đầu lại, cô biết người hàng xóm lặng lẽ ấy vẫn luôn ở đó, bảo vệ cô bằng một sự kiên nhẫn thầm lặng nhất.