MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 4: BÁT CHÁO HÀNH ẤM ÁP GIỮA ĐÊM SỐT CAO

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 4: BÁT CHÁO HÀNH ẤM ÁP GIỮA ĐÊM SỐT CAO

625 từ · ~4 phút đọc

Căn nhà gỗ vốn yên bình nay trở nên ngột ngạt. Tô Diệp nằm mê man, trong cơn sốt, cô mơ thấy mình lại ngã gục trên sân khấu, nhưng lần này không có ai đỡ cô dậy. Cơn khát cháy cổ họng khiến cô cố sức thốt lên một tiếng gọi đứt quãng: "Nước..."

Giữa cơn mê màng, cô nghe thấy tiếng bước chân đều đặn trên sàn gỗ. Rồi một bàn tay to bản, mát lạnh đặt nhẹ lên trán cô. Cảm giác mát rượi ấy khiến cô vô thức rúc đầu vào lòng bàn tay đó như một con mèo nhỏ tìm kiếm sự che chở.

"Nóng thế này sao..."

Giọng nói trầm thấp của Lục Triết vang lên bên tai. Anh vốn sang để sửa cửa theo đúng lời hứa, nhưng khi gõ cửa mãi không thấy ai trả lời, linh tính mách bảo điều chẳng lành. Nhìn thấy cô nằm co quắp trên giường, gương mặt đỏ ửng vì sốt, trái tim người đàn ông vốn sắt đá bỗng thắt lại một nhịp.

Lục Triết không rời đi. Anh vắt khăn lạnh đắp lên trán cô, rồi lặng lẽ đi vào gian bếp nhỏ. Một lúc sau, mùi thơm nồng ấm của gạo mới và vị cay nồng của hành lá bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng.

Tô Diệp lờ mờ tỉnh dậy khi cảm thấy có một cánh tay vững chãi luồn qua gáy, nâng nhẹ đầu cô lên.

"Dậy ăn chút cháo rồi uống thuốc, Diệp Diệp."

Cô hé mắt, thấy Lục Triết đang ngồi bên mép giường. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đơn giản xắn tay, nhưng biểu cảm trên mặt lại tràn đầy vẻ kiên nhẫn. Anh múc một thìa cháo nhỏ, đưa lên miệng thổi thật kỹ rồi mới đưa đến bên môi cô.

Tô Diệp đón lấy vị ngọt thanh của cháo và vị cay nồng của hành. Một luồng hơi ấm từ thực quản lan tỏa ra khắp cơ thể, xua tan cái lạnh lẽo của trận ốm. Cô nhìn anh, đôi mắt vì sốt mà trở nên long lanh, mọng nước:

"Anh... anh nấu sao?"

Lục Triết khựng lại một chút, khẽ gật đầu: "Nhà không có gì nhiều, tôi chỉ nấu đơn giản thôi. Ăn hết đi."

Sự chăm sóc tỉ mỉ của anh khiến sống mũi Tô Diệp cay cay. Đã bao lâu rồi không có ai nấu cho cô một bữa ăn khi cô ốm? Ở thành phố hoa lệ kia, người ta chỉ quan tâm cô có múa được hay không, chứ không ai quan tâm cô có đang đau hay không.

Ăn được nửa bát, Tô Diệp mệt mỏi tựa đầu vào vai anh. Lục Triết cứng đờ người. Cơ thể cô gái nhỏ mềm mại và nóng rực đang dựa dẫm hoàn toàn vào anh. Anh có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của cô phả vào cổ mình, khơi dậy một thứ cảm xúc bảo hộ mạnh mẽ.

Bàn tay anh ngập ngừng trên không trung một hồi lâu, cuối cùng khẽ đặt lên tấm lưng mảnh dẻ của cô, vỗ về nhẹ nhàng.

"Ngủ đi, tôi ở đây rồi."

Tô Diệp lầm bầm gì đó trong họng, rồi chìm vào giấc ngủ sâu nhờ tác dụng của thuốc và sự an tâm tuyệt đối. Đêm đó, Lục Triết không về nhà. Anh ngồi bên cạnh giường, thỉnh thoảng lại thay khăn lạnh, ánh mắt thâm trầm quan sát gương mặt khi ngủ của cô.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, anh khẽ đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên đôi môi hơi khô của cô. Một ý niệm chiếm hữu nảy sinh trong lòng: Anh muốn giữ lấy sự dịu dàng này, muốn che chở cho cô gái này khỏi mọi bão tố ngoài kia.