MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 3: BÓNG TỐI TRONG QUÁ KHỨ - TẠI SAO CÔ LẠI TRỐN CHẠY?

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 3: BÓNG TỐI TRONG QUÁ KHỨ - TẠI SAO CÔ LẠI TRỐN CHẠY?

731 từ · ~4 phút đọc

Tô Diệp chìm vào giấc ngủ chập chờn, và bóng tối ấy lại tìm đến.

Trong cơn mơ, cô thấy mình đang đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ của nhà hát thành phố. Tiếng nhạc giao hưởng vang lên dồn dập, cô xoay người, đôi chân trên giày mũi cứng lướt đi như một thiên nga trắng. Nhưng đột ngột, một tiếng "rắc" chói tai vang lên. Cơn đau thấu trời từ cổ chân truyền đến khiến cô ngã khụy.

Ánh đèn sân khấu vốn ấm áp bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như những đôi mắt đang phán xét.

“Kẻ tàn phế thì không có tư cách đứng trên sân khấu.” “Nhìn xem, niềm tự hào của chúng ta giờ chỉ là một phế nhân.”

Những lời nhục mạ từ người thầy cô kính trọng nhất, sự quay lưng của người bạn thân, và cả những bức ảnh chụp lại khoảnh khắc cô ngã thảm hại bị phát tán khắp nơi. Tô Diệp của ngày ấy không chỉ gãy chân, mà lòng tự trọng và giấc mơ duy nhất của cô cũng bị nghiền nát dưới gót giày của sự đố kỵ. Cô đã từng cố gắng bám lấy thanh xà để tập lại, nhưng những cơn hoảng loạn (panic attack) mỗi khi nghe thấy tiếng nhạc kịch tính đã khiến cô hoàn toàn sụp đổ.

"Không... đừng..."

Tô Diệp bật dậy, mồ hôi ướt đẫm trán, hơi thở dồn dập. Cô co người lại, hai tay ôm lấy đầu, cố ngăn chặn những âm thanh rủa sả vẫn còn vang vọng trong đầu. Căn phòng tối mịt mờ càng khiến sự sợ hãi tăng lên gấp bội.

Cô cần chút không khí.

Tô Diệp run rẩy bước ra ban công nhỏ. Phía bên kia đường, ngôi nhà của Lục Triết vẫn còn sáng đèn. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của hiên nhà, cô thấy anh đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm vào màn đêm sương muối.

Dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Lục Triết ngẩng đầu lên. Khoảng cách không quá xa đủ để anh nhìn thấy gương mặt tái nhợt và đôi mắt đẫm nước của cô dưới ánh trăng mờ.

Anh không hỏi gì, chỉ đứng dậy, bước vào nhà rồi quay trở ra với một tách trà bốc khói. Lần này, anh bước qua lối đi đá cuội, đứng dưới chân ban công nhà cô.

"Trà gừng đấy. Uống đi cho bình tĩnh lại."

Anh đặt tách trà lên bệ lan can gỗ thấp mà cô có thể với tới. Giọng anh không còn lạnh lùng như lần đầu, mà có một sự trầm mặc như thể anh cũng là người mang trong mình những vết sẹo tương tự.

Tô Diệp run rẩy cầm lấy tách trà, hơi ấm từ sứ men truyền sang lòng bàn tay khiến cô thấy thực tế hơn một chút. Cô nhìn anh, giọng khàn đặc:

"Anh... sao anh chưa ngủ?"

Lục Triết im lặng một hồi lâu, bàn tay anh vô thức siết nhẹ vào túi quần.

"Tôi cũng từng có những bóng tối không muốn nhớ lại. Ở nơi này, đôi khi thức trắng lại dễ chịu hơn là ngủ để rồi phải thấy lại chúng."

Tô Diệp sững người. Hóa ra, người đàn ông nhìn có vẻ vững chãi như núi đá này cũng có những tổn thương của riêng mình. Sự đồng cảm không tên ấy khiến nỗi sợ trong cô vơi đi đáng kể.

"Tôi đã từng là một vũ công," cô thầm thì, lần đầu tiên cô nói ra điều này với một người lạ. "Nhưng tôi đã chạy trốn. Tôi sợ ánh sáng, sợ âm nhạc, sợ cả sự kỳ vọng của chính mình."

Lục Triết nhìn cô, ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng một sự bao dung kỳ lạ.

"Em không chạy trốn, Tô Diệp. Em chỉ đang nghỉ ngơi để lành vết thương thôi."

Cái tên cô thốt ra từ miệng anh nghe thật êm ái. Đêm đó, dưới sự canh chừng thầm lặng của người hàng xóm lặng lẽ, Tô Diệp lần đầu tiên sau nửa năm qua đã có thể ngủ một giấc không mộng mị. Cô không biết rằng, sự dịu dàng của anh đang bắt đầu len lỏi vào những vết nứt trong tim cô, chuẩn bị cho một sự chữa lành đau đớn nhưng ngọt ngào nhất.