MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Sự Dịu DàngChương 2: CƠN MƯA BẤT CHỢT VÀ CÁI CHẠM TAY ĐẦU TIÊN

Chạm Vào Sự Dịu Dàng

Chương 2: CƠN MƯA BẤT CHỢT VÀ CÁI CHẠM TAY ĐẦU TIÊN

671 từ · ~4 phút đọc

"Rầm!"

Cánh cửa sổ phía Tây cuối cùng cũng không chịu nổi sức gió, cái lẫy lỏng lẻo bật ra, khiến cánh cửa đập mạnh vào tường rồi đứng sững lại trong tư thế mở toang. Gió lạnh và nước mưa theo đó tràn vào, làm ướt sũng tấm thảm lông dưới sàn và cả chiếc váy ngủ mỏng manh của Tô Diệp.

Cô hoảng loạn chạy đến, hai tay bám chặt lấy khung cửa, cố gắng kéo nó khép lại. Nhưng sức gió quá lớn, cộng với bản lề đã rỉ sét khiến nó kẹt cứng. Tô Diệp cắn môi, dùng hết sức bình sinh, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì lạnh và sợ hãi.

Giữa lúc cô tuyệt vọng nhất, một bóng đen cao lớn đột ngột xuất hiện bên ngoài hiên.

"Buông tay ra, để tôi!"

Giọng nói trầm thấp đầy uy lực vang lên át cả tiếng mưa. Tô Diệp giật mình buông tay, lùi lại phía sau. Lục Triết bước vào từ phía cửa chính vốn chỉ khép hờ, toàn thân anh đã ướt đẫm, chiếc áo len dán chặt vào lồng ngực vững chãi, tỏa ra hơi thở nam tính nồng đậm hòa lẫn mùi mưa.

Anh bước nhanh đến bên cửa sổ, bàn tay to bản dễ dàng tóm lấy cạnh cửa. Chỉ với một động tác dứt khoát, anh kéo mạnh nó vào trong. Tiếng gió rít bị dập tắt ngay lập tức.

Lục Triết hơi cúi người, kiểm tra lại cái lẫy cửa đã gãy hẳn. Lúc này, Tô Diệp mới run rẩy tiến lại gần, giọng nói vẫn còn vương chút hoảng hốt:

"Cảm... cảm ơn anh. Tôi không ngờ nó lại tệ đến vậy."

Lục Triết quay đầu lại. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần. Trong không gian chật hẹp của góc phòng, mùi hương từ da thịt anh — một thứ mùi gỗ đàn hương trầm ấm — bao vây lấy cô. Tô Diệp vô thức đưa tay lên vuốt lại lọn tóc ướt dính trên trán, nhưng vì run nên cô mãi không vén được.

Bất chợt, một bàn tay thô ráp nhưng ấm áp đưa lên.

Những ngón tay của Lục Triết chạm nhẹ vào trán cô, rồi từ từ vén lọn tóc ra sau vành tai. Cái chạm rất khẽ, nhưng đối với một người nhạy cảm như Tô Diệp, nó giống như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Da thịt nơi anh chạm vào nóng rực, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của nước mưa.

Tô Diệp nín thở, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn anh. Lục Triết cũng đang nhìn cô, ánh mắt anh tối sầm lại, dừng lại trên bờ vai đang run lên bần bật dưới lớp vải mỏng ướt sũng.

"Em lạnh à?"

Anh hỏi, giọng thấp hơn hẳn so với lúc nãy, mang theo một sự quan tâm không hề che giấu.

Trước khi cô kịp trả lời, bàn tay anh chuyển từ vành tai xuống chạm nhẹ vào vai cô để kiểm tra nhiệt độ. Lòng bàn tay anh quá rộng, bao trọn lấy đầu vai gầy guộc của cô. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp này khiến Tô Diệp run nhẹ một cái, nhưng lần này không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác xao xuyến lạ lùng đang nảy nở.

Lục Triết lập tức rụt tay lại như sợ mình làm cô sợ. Anh hắng giọng, lùi lại một bước để tạo khoảng cách an toàn:

"Ngày mai tôi sẽ sang sửa lại chắc chắn cho em. Bây giờ vào thay đồ đi, đừng để bị cảm."

Nói rồi, anh quay người bước đi, dáng vẻ dứt khoát nhưng có chút gì đó như đang vội vã rời khỏi sự cám dỗ thầm lặng trong căn phòng này.

Tô Diệp đứng lặng ở đó, đưa tay chạm lên bờ vai vẫn còn vương lại hơi ấm từ lòng bàn tay anh. Trái tim cô, vốn dĩ đã đóng băng sau bao tổn thương, bỗng dưng lỡ mất một nhịp vì sự "dịu dàng" đầy bất ngờ ấy.