MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 1: Điểm Giao Của Những Cơn Bão

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 1: Điểm Giao Của Những Cơn Bão

839 từ · ~5 phút đọc

Thành phố chìm trong một màu xám xịt của những đám mây chì nặng trĩu. Cơn bão số chín không báo trước đã càn quét qua các đại lộ, biến dòng người hối hả trở nên hỗn loạn. Trên tầng cao nhất của tòa tháp trung tâm, Thẩm Nhược Vũ đứng tựa lưng vào tấm kính cường lực lớn, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống những ánh đèn xe nhòe nhoẹt dưới màn mưa tầm tã. Căn penthouse của cô vốn được thiết kế theo phong cách tối giản với hai tông màu đen trắng chủ đạo, lúc này càng trở nên cô quạnh và tĩnh mịch đến đáng sợ.

Tiếng chuông cửa vang lên một cách đột ngột và dồn dập, phá tan bầu không khí đặc quánh sự cô độc.

Nhược Vũ nhíu mày. Cô không đợi bất kỳ ai vào giờ này, nhất là trong một đêm bão bùng mà cả thành phố đều được khuyến cáo không nên ra đường. Khi cánh cửa nặng nề vừa hé mở, một luồng khí lạnh ẩm ướt lập tức tràn vào đại sảnh sang trọng. Đứng đó là một bóng hình nhỏ nhắn, ướt sủng từ đầu đến chân, mái tóc dài bết lại che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt.

Khương Họa ngước mắt lên, hơi thở cô đứt quãng và gấp gáp. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh dính chặt vào cơ thể, để lộ những đường nét mềm mại ẩn hiện dưới lớp vải trong suốt vì thấm nước. Nước mưa từ lọn tóc nhỏ xuống sàn đá cẩm thạch, tạo thành những vệt sẫm màu loang lổ.

"Tôi không còn chỗ nào để đi cả..." Giọng Khương Họa khàn đặc, dường như cơn gió lạnh ngoài kia đã tước đi chút sức lực cuối cùng của cô.

Nhược Vũ đứng sững lại. Đã ba tháng kể từ khi họ cắt đứt mọi liên lạc sau cuộc tranh cãi nảy lửa tại buổi triển lãm. Cô cứ ngỡ mình đã đủ tàn nhẫn để gạt bỏ người con gái này ra khỏi tâm trí, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Khương Họa trong bộ dạng thảm hại này lại khiến một sợi dây thần kinh trong lòng cô rung lên bần bật. Sự rạo rực vô hình từ những ký ức cũ bất chợt trỗi dậy, thiêu đốt sự bình tĩnh giả tạo bấy lâu.

"Vào đi." Nhược Vũ lùi lại, giọng nói vẫn cố giữ vẻ bằng phẳng nhưng bàn tay siết chặt lấy nắm cửa đã phản bội lại cô.

Khương Họa bước vào, mang theo mùi của nước mưa, mùi của đất ẩm và một mùi hương thanh khiết đặc trưng của riêng cô. Cánh cửa khép lại, ngăn cách thế giới cuồng loạn bên ngoài, nhưng dường như lại mở ra một cơn bão khác, âm thầm và dữ dội hơn ngay trong lòng căn phòng này.

Ánh đèn vàng từ trần cao hắt xuống, làm nổi bật làn da trắng sứ đang run rẩy vì lạnh của Khương Họa. Nhược Vũ lấy một chiếc khăn tắm cỡ lớn, tiến lại gần định khoác lên vai đối phương. Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cô chạm vào bờ vai mềm mại ấy, một luồng điện kích thích chạy dọc sống lưng cả hai.

Khương Họa không né tránh. Cô xoay người lại, đôi mắt long lanh nước nhìn thẳng vào Nhược Vũ. Trong không gian hẹp giữa hai cơ thể, sự im lặng trở nên căng thẳng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập. Ánh chớp ngoài cửa sổ bất chợt lóe lên, soi rạng khuôn mặt đầy vẻ khao khát lẫn đau đớn của Khương Họa.

"Chị vẫn còn hận tôi sao?" Khương Họa thì thầm, bàn tay run rẩy chạm vào vạt áo vest của Nhược Vũ.

Nhược Vũ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Sự đối lập giữa cái lạnh lẽo của không gian tối giản và hơi ấm đang tỏa ra từ cơ thể Khương Họa khiến lý trí của cô dần rạn nứt. Những uất ức, những hiểu lầm, và cả nỗi nhớ nhung bị kìm nén suốt thời gian qua bỗng chốc bùng nổ.

Không có bất kỳ lời giải thích nào, Nhược Vũ thô bạo kéo Khương Họa vào lòng. Một nụ hôn gấp gáp giáng xuống, chứa đựng tất cả sự chiếm hữu và phẫn nộ. Khương Họa khẽ rên lên một tiếng rên khàn đặc trong cổ họng, không phải vì đau, mà vì sự thỏa mãn khi cuối cùng cũng tìm lại được hơi ấm quen thuộc.

Cơn mưa ngoài kia vẫn gào thét, nhưng trong căn penthouse lúc này, chỉ còn lại sự cuồng nhiệt của hai cơ thể đang khao khát hòa làm một. Những đụng chạm bắt đầu trở nên hoang dại hơn, lướt qua những vùng da thịt mềm mại và ẩm ướt, đánh thức mọi bản năng nguyên thủy nhất. Chương một của đêm bão chỉ mới bắt đầu, và họ biết, sẽ không ai có thể rút lui khỏi trận cuồng phong này.