Căn phòng khách rộng lớn của penthouse vốn dĩ luôn được Thẩm Nhược Vũ giữ ở nhiệt độ 22 độ C—một cái lạnh hoàn hảo để cô có thể tĩnh tâm làm việc. Nhưng lúc này, khi Khương Họa đang run rẩy trong vòng tay cô, cái lạnh ấy bỗng trở nên tàn nhẫn. Nụ hôn vừa rồi giống như một mồi lửa ném vào kho xăng, thiêu rụi mọi rào cản lý trí mà Nhược Vũ đã mất công xây dựng suốt ba tháng qua.
Nhược Vũ dứt khỏi đôi môi mọng nước của đối phương, hơi thở cô gấp gáp, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ giờ đây vẩn đục bởi những ham muốn chưa thể gọi tên. Cô nhìn xuống Khương Họa—người con gái đã khiến cô mất ngủ hàng đêm—giờ đây trông như một đóa hoa trà bị vùi dập trong bão, vừa tàn tạ nhưng lại vừa mang một vẻ đẹp kích thích đến điên người.
"Chị... chị định cứ thế này sao?" Khương Họa thào thào, giọng nói khàn đặc vì cái lạnh thấm vào phổi, nhưng ánh mắt lại rực cháy một sự thách thức.
Nhược Vũ không nói gì, cô nắm lấy cổ tay Khương Họa, kéo mạnh cô về phía phòng tắm chính. Bước chân của Nhược Vũ dồn dập, thể hiện một sự bùng nổ ngầm bên trong lớp vỏ bọc CEO điềm đạm. Khương Họa lảo đảo bước theo, đôi chân trần chạm trên sàn đá lạnh buốt, nhưng sự tiếp xúc từ bàn tay nóng hổi của Nhược Vũ nơi cổ tay lại khiến cô cảm thấy một luồng điện rạo rực chạy dọc sống lưng.
Cánh cửa phòng tắm bằng kính mờ trượt mở. Nhược Vũ ấn Khương Họa ngồi xuống mép bồn tắm bằng đá cẩm thạch trắng. Cô với tay bật vòi nước nóng, làn hơi nước mờ ảo nhanh chóng bốc lên, bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp, khiến mọi thứ trở nên mông lung và đầy ám muội.
"Cởi ra." Nhược Vũ ra lệnh, giọng cô trầm xuống, mang theo uy quyền không thể chối từ.
Khương Họa sững người, đôi vai mềm mại khẽ run lên. Cô ngước nhìn Nhược Vũ, cố tìm kiếm một chút thương hại, nhưng chỉ thấy một đôi mắt đen thẳm đang xoáy sâu vào mình. Với đôi tay còn hơi run, Khương Họa bắt đầu lóng ngóng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi đẫm nước. Lớp vải mỏng dính sát vào da thịt khiến việc này trở nên khó khăn và chậm chạp. Sự gấp gáp trong lòng Nhược Vũ dâng cao, cô không kiên nhẫn nổi nữa, liền bước tới, gạt tay Khương Họa ra để tự mình thực hiện.
Khi lớp vải cuối cùng rời khỏi cơ thể, để lộ ra làn da trắng ngần và những đường cong mềm mại dưới ánh đèn neon vàng dịu, không gian như ngưng đọng lại. Nhược Vũ hít một hơi thật sâu, mùi hương của da thịt ấm áp trộn lẫn với hơi nước nóng tạo nên một thứ ảo giác khiến người ta say đắm. Cô dùng chiếc khăn lông ấm áp bao bọc lấy cơ thể nhỏ nhắn kia, nhưng hành động chăm sóc ấy lại đầy vẻ chiếm hữu.
"Tại sao lại quay lại đây?" Nhược Vũ thì thầm, môi cô ghé sát vành tai của Khương Họa, hơi thở nóng hổi phả vào làn da nhạy cảm.
Khương Họa khẽ rùng mình, một tiếng rên khàn đặc vô thức thoát ra khi bàn tay của Nhược Vũ vô tình lướt qua mạn sườn cô qua lớp khăn tắm mỏng. "Vì tôi biết... chị không thể sống thiếu cơn bão này, Thẩm Nhược Vũ."
Câu trả lời ấy giống như một nhát dao rạch nát sự kiêu ngạo cuối cùng của Nhược Vũ. Cô đẩy Khương Họa dựa sát vào bức tường gạch men nóng hổi, một lần nữa chiếm lấy đôi môi ấy. Lần này, nụ hôn sâu hơn, cuồng nhiệt hơn, như muốn nuốt chửng mọi hơi thở của đối phương. Bàn tay Nhược Vũ không còn giữ vẻ lịch thiệp, cô luồn vào bên trong lớp khăn, cảm nhận sự mềm mại và run rẩy của Khương Họa.
Mọi hiểu lầm về buổi triển lãm, mọi lời cãi vã cay độc trước đó giờ đây chỉ còn là cái cớ để họ lao vào nhau mạnh mẽ hơn. Sự rạo rực trong huyết quản át đi cả tiếng sấm rền vang bên ngoài. Trong căn phòng tắm đầy hơi sương, hai bóng người quấn quýt lấy nhau, một sự giao thoa giữa cái lạnh lẽo của hận thù cũ và cái nóng hừng hực của một sự bùng nổ cảm xúc không thể vãn hồi.
Nhược Vũ biết, sau đêm nay, mặt băng trong lòng cô sẽ vỡ nát hoàn toàn. Và Khương Họa, với tất cả sự hoang dại của mình, chính là người đã cầm búa đập tan nó.