Ánh sáng của buổi sớm mai sau cơn bão không hề rực rỡ; nó là một màu xám bạc nhợt nhạt xuyên qua lớp rèm lụa mỏng của căn penthouse. Thẩm Nhược Vũ thức dậy với một cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Bên cạnh cô, vị trí vốn dĩ trống trải suốt ba tháng qua nay lại hằn lên dấu vết của một người khác. Khương Họa vẫn đang ngủ say, gương mặt khi ngủ mất đi vẻ sắc sảo, chỉ còn lại sự mềm mại đến nao lòng.
Nhược Vũ ngồi dậy, những mảnh ký ức về sự cuồng nhiệt đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Những tiếng rên khàn đặc, hơi thở gấp gáp hòa quyện trong hơi nước nóng, và cả cách mà đôi tay Khương Họa bám chặt lấy vai cô như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão. Cô khẽ đưa tay chạm vào bờ vai trần của mình, nơi vẫn còn vết hằn đỏ nhẹ—minh chứng cho sự bùng nổ không kiểm soát của cả hai.
"Chết tiệt," Nhược Vũ lẩm bẩm, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày. Cô đứng dậy, bước vào phòng thay đồ và khoác lên mình bộ suit đen may đo cao cấp. Sự cứng cáp của vải vóc như một lớp áo giáp giúp cô tái tạo lại ranh giới chuyên nghiệp mà cô đã tự tay phá vỡ đêm qua.
Tám giờ sáng, tại trụ sở tập đoàn thời trang Thẩm Thị.
Nhược Vũ ngồi trong văn phòng làm việc rộng lớn, nhưng tập hồ sơ về dự án chiến dịch mùa thu trước mặt dường như chỉ là những con chữ vô nghĩa. Mùi hương của Khương Họa—thứ mùi của mưa và da thịt ấm áp—vẫn ám ảnh quanh chóp mũi cô, len lỏi vào từng tế bào thần kinh khiến cô không thể tập trung. Sự rạo rực âm ỉ từ đêm qua vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nó khiến mỗi khi thư ký bước vào báo cáo, Nhược Vũ lại cảm thấy một sự kích thích khó chịu vì sự xao nhãng này.
"Thưa Giám đốc, họa sĩ phụ trách thiết kế họa tiết cho bộ sưu tập mới đã đến," thư ký Lý lên tiếng.
Nhược Vũ nhướng mày: "Cho vào."
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Nhược Vũ sững người. Bước vào không phải là họa sĩ già dặn mà cô mong đợi, mà là Khương Họa. Cô ấy đã thay một bộ đồ mới—một chiếc áo blazer oversized phong cách tự do, mái tóc đã được sấy khô nhưng vẫn giữ nét rối bời hoang dã. Khương Họa đứng đó, giữa căn phòng làm việc sang trọng và nghiêm túc, trông như một thực thể đầy nổi loạn đang thách thức sự chuyên nghiệp của Nhược Vũ.
"Chào Giám đốc Thẩm," Khương Họa mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái. "Tôi là họa sĩ thay thế từ phía studio."
Sự im lặng bao trùm văn phòng. Nhược Vũ cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu gấp gáp một cách vô lý. Cô biết đây là sự sắp đặt của Khương Họa—một cách để kéo cô vào trò chơi của cô ấy ngay tại nơi cô tự tin nhất. Ranh giới giữa công việc và tư tình, giữa một CEO quyền lực và một kẻ tình nhân bí mật, bỗng chốc trở nên mỏng manh như sợi tóc.
"Khương Họa, em đang làm cái quái gì ở đây?" Nhược Vũ gằn giọng khi thư ký vừa đóng cửa.
Khương Họa tiến lại gần bàn làm việc, chống hai tay xuống mặt gỗ, rướn người về phía Nhược Vũ. Khoảng cách gần đến mức Nhược Vũ có thể nhìn thấy sự rung động nhẹ nhàng nơi bờ môi mềm mại của đối phương. "Tôi đến để làm việc. Hay chị sợ rằng... sự chuyên nghiệp của chị không đủ mạnh để chống lại sự rạo rực mà tôi mang đến?"
Nhược Vũ đứng phắt dậy, đẩy ghế ra sau. "Đây là công ty, không phải căn hộ của tôi. Đừng có quá trớn."
"Ồ, chị đang nhắc nhở tôi về ranh giới sao?" Khương Họa bước vòng qua bàn, đi thẳng tới chỗ Nhược Vũ. Cô không ngần ngại nắm lấy vạt áo vest của Nhược Vũ, kéo nhẹ. "Nhưng đêm qua, chính chị là người đã xóa nhòa mọi ranh giới đó bằng những tiếng rên khàn đặc trong tai tôi mà."
Sự bùng nổ một lần nữa đe dọa phá vỡ sự kìm nén của Nhược Vũ. Cô nắm lấy cổ tay Khương Họa, siết chặt. Cảm giác da thịt chạm nhau giữa môi trường công sở nghiêm túc tạo nên một sự kích thích mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhược Vũ biết, nếu cô không dừng lại ngay lúc này, cô sẽ gục ngã trước sự hoang dại của người con gái này ngay trên bàn làm việc của mình.
"Em trúng tuyển," Nhược Vũ nói, giọng cô khàn đi vì sự đấu tranh nội tâm. "Nhưng nếu em mang chuyện riêng tư vào đây dù chỉ một chút, tôi sẽ đuổi em ngay lập tức."
Khương Họa cười khẽ, một nụ cười đầy chiến thắng. Cô ghé sát tai Nhược Vũ, hơi thở nóng hổi khiến Nhược Vũ run rẩy. "Tuân lệnh, Giám đốc. Mong được chị... 'chỉ bảo' nhiều hơn."
Khương Họa quay lưng bước đi, để lại Nhược Vũ đứng đó với trái tim đập loạn nhịp. Trận chiến này chỉ mới bắt đầu, và Nhược Vũ nhận ra rằng, ranh giới chuyên nghiệp mà cô dày công xây dựng đang có những vết nứt không thể cứu vãn.