Phòng họp hội đồng quản trị của Thẩm Thị được bao phủ bởi một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Dưới ánh đèn led trắng lạnh lẽo, Thẩm Nhược Vũ ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt không chút cảm xúc như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch. Trước mặt cô là các cổ đông và những giám đốc sáng tạo kỳ cựu, tất cả đang đổ dồn ánh mắt về phía màn hình lớn, nơi Khương Họa đang đứng để thuyết trình về ý tưởng họa tiết cho bộ sưu tập chủ chốt.
Khương Họa hôm nay vận một chiếc váy lụa đen đơn giản nhưng ôm sát, làm nổi bật những đường cong mềm mại mỗi khi cô cử động. Cô không hề tỏ ra e dè trước những nhân vật quyền lực, ngược lại, sự tự tin của cô tỏa ra một sức hút kỳ lạ, thứ sức hút hoang dã vốn dĩ không thuộc về nơi hào nhoáng và quy tắc này.
"Ý tưởng chủ đạo của tôi là 'Sự tan chảy'," Khương Họa bắt đầu, giọng nói cô trong trẻo nhưng ẩn chứa một độ trầm nhất định, gợi lại âm thanh khàn đặc mà Nhược Vũ đã nghe đêm qua. "Nó mô tả khoảnh khắc mà sự lạnh lẽo của lý trí bị khuất phục bởi sức nóng của bản năng."
Trên màn hình hiện ra những nét vẽ trừu tượng. Đó là những mảng màu xám lạnh đan xen với những vệt đỏ rực rỡ, loang lổ và đầy tính xâm lấn. Nhược Vũ siết chặt chiếc bút máy trong tay. Cô nhận ra những đường nét ấy. Chúng không đơn thuần là nghệ thuật; chúng là sự tái hiện lại những dấu vết đỏ hằn trên làn da, là sự gấp gáp của những nụ hôn, là cách mà cơ thể họ đã quấn quýt lấy nhau giữa đêm bão.
"Mọi người hãy nhìn vào những điểm giao thoa này," Khương Họa cầm bút laser, điểm nhẹ vào một vùng màu đỏ sẫm đang rỉ ra giữa khối xám. "Nó không chỉ là màu sắc, nó là cảm giác khi một người cố gắng kìm nén sự rạo rực trong huyết quản, nhưng cuối cùng lại để nó bùng nổ một cách không kiểm soát."
Khương Họa bất chợt quay sang nhìn thẳng vào mắt Nhược Vũ. Ánh mắt cô nồng cháy, mang theo một sự kích thích thầm lặng mà chỉ hai người mới hiểu. Nhược Vũ cảm thấy sống lưng mình tê dại. Giữa một căn phòng đầy người, cô lại có cảm giác như cả hai đang khỏa thân trước mặt nhau, bị lột trần những bí mật đen tối nhất.
"Giám đốc Thẩm, chị thấy sự 'xung đột' này thế nào?" Khương Họa hỏi, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Nhược Vũ hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Ý tưởng rất bứt phá, nhưng tôi lo ngại nó quá... riêng tư để đại diện cho một thương hiệu đại chúng."
"Riêng tư sao?" Khương Họa bước lại gần phía bàn họp, tỳ tay xuống mặt gỗ, tiến sát về phía Nhược Vũ. Mùi hương nước hoa mùi gỗ nồng nàn của cô ấy lấp đầy khoảng không gian giữa hai người. "Nghệ thuật thật sự luôn bắt nguồn từ những trải nghiệm chân thực nhất. Chẳng lẽ Giám đốc Thẩm chưa từng trải qua cảm giác khi hơi thở của ai đó trở nên khàn đặc ngay bên tai mình, khiến mọi quy tắc chuyên nghiệp đều trở nên vô nghĩa sao?"
Cả phòng họp im phăng phắc. Các cổ đông nhìn nhau đầy nghi hoặc, nhưng Khương Họa đã khéo léo biến nó thành một câu hỏi về tư duy nghệ thuật. Chỉ có Nhược Vũ là hiểu rõ, đây là một đòn tấn công trực diện vào lớp giáp sắt của cô. Sự gấp gáp của nhịp tim khiến lồng ngực cô phập phồng, và sự rạo rực mà cô hì hục dập tắt suốt buổi sáng nay lại bùng lên dữ dội.
"Tôi nghĩ cô Khương đã đi quá xa chủ đề," Nhược Vũ đáp lại bằng một tông giọng lạnh đến thấu xương, dù dưới gầm bàn, tay cô đang nắm chặt vạt váy của mình đến mức nhăn nhúm. "Chúng ta đánh giá dựa trên hiệu ứng thị giác, không phải cảm xúc cá nhân của họa sĩ."
Buổi họp kết thúc trong sự tán thưởng của hội đồng về tính sáng tạo, nhưng Nhược Vũ thì cảm thấy mình vừa trải qua một trận chiến kiệt sức. Khi mọi người đã rời đi, chỉ còn lại hai người trong không gian rộng lớn, Khương Họa thong dong thu dọn tài liệu.
"Chị diễn giỏi thật đấy," Khương Họa vừa nói vừa tiến lại gần Nhược Vũ, bàn tay mềm mại của cô vuốt ve nhẹ lên vai áo vest cứng nhắc của Nhược Vũ. "Nhưng đôi mắt của chị... nó đang nói rằng chị đang rất kích thích bởi sự 'riêng tư' mà tôi vừa nhắc đến."
Nhược Vũ đứng phắt dậy, xoay người ép Khương Họa vào cạnh bàn họp. "Em đang chơi với lửa đấy, Khương Họa. Ở đây có camera."
"Vậy sao?" Khương Họa vòng tay qua eo Nhược Vũ, kéo cô sát lại hơn, sự bùng nổ của dục vọng một lần nữa chiếm lấy không gian. "Vậy thì hãy để camera ghi lại cảnh Giám đốc Thẩm cao ngạo đang run rẩy vì một họa sĩ phong trần như tôi đi."
Tiếng thở của cả hai trở nên khàn đặc và dồn dập. Trong văn phòng tối tân này, ranh giới chuyên nghiệp mà Nhược Vũ tôn thờ đã hoàn toàn sụp đổ dưới sự khiêu khích thầm lặng nhưng đầy mãnh liệt của Khương Họa.