MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 5: Những ký ức không lời

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 5: Những ký ức không lời

847 từ · ~5 phút đọc

Chiếc SUV màu đen sang trọng của Thẩm Nhược Vũ lướt đi trên con lộ dẫn về phía xưởng dệt thủ công ở ngoại ô thành phố. Sau buổi họp đầy kịch tính, Nhược Vũ quyết định tự mình lái xe, một phần để tránh ánh mắt tò mò của tài xế, phần khác là vì cô cần một không gian kín đáo để đối mặt với người phụ nữ đang ngồi ở ghế phụ.

Bên trong xe, sự im lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng động cơ êm ái. Khương Họa không còn khiêu khích như lúc ở phòng họp, cô tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt xa xăm nhìn những cánh đồng xanh mướt lướt qua. Ánh nắng chiều tà xuyên qua lớp kính, phủ lên gương mặt cô một lớp màu vàng mật ong, làm nổi bật những đường nét mềm mại và cả sự mệt mỏi ẩn hiện nơi khóe mắt.

Nhược Vũ nhìn vào gương chiếu hậu, thấy bàn tay Khương Họa đang vô thức vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên đùi. Sự rạo rực trong không gian hẹp của chiếc xe dường như chưa bao giờ hạ nhiệt. Mùi hương của Khương Họa—một chút gỗ đàn hương trộn lẫn với mùi cỏ sau mưa—vẫn quẩn quanh, lấp đầy khoang xe, khiến Nhược Vũ cảm thấy lồng ngực mình gấp gáp lạ thường.

"Chị còn nhớ xưởng vải này không?" Khương Họa bất chợt phá vỡ sự im lặng bằng một tông giọng khàn đặc trầm thấp.

Nhược Vũ khựng lại một chút, bàn tay siết chặt vô lăng. "Chỉ là một đối tác cũ."

"Đối tác sao?" Khương Họa cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự tự giễu. "Hai năm trước, cũng trên con đường này, chị đã từng nói rằng những tấm lụa ở đây mềm mại giống như..." Cô bỏ lửng câu nói, nhưng ánh mắt lướt qua làn da cổ của Nhược Vũ đã hoàn thiện nốt ý nghĩa của nó.

Ký ức ùa về như một cơn lốc. Hai năm trước, khi tình yêu của họ còn ở giai đoạn nồng nhiệt nhất và chưa bị vây khốn bởi những áp lực gia tộc hay tham vọng sự nghiệp. Khi đó, Nhược Vũ không phải là một CEO lạnh lùng, và Khương Họa cũng không phải là một họa sĩ đầy gai góc. Họ đã từng dừng xe bên lề đường này, trao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt đến mức quên cả thời gian, dưới bầu trời đầy sao của vùng ngoại ô.

"Đó là chuyện của quá khứ," Nhược Vũ đáp, cố giữ cho giọng mình không bị dao động bởi sự bùng nổ của những hoài niệm.

"Quá khứ không bao giờ chết, Nhược Vũ. Nó chỉ nằm im và chờ đợi một sự kích thích để sống lại thôi."

Chiếc xe rẽ vào con đường đất nhỏ dẫn tới xưởng dệt. Khi xe vừa dừng hẳn dưới bóng của rặng cây cổ thụ, Nhược Vũ chưa kịp mở cửa thì Khương Họa đã vươn người sang. Không gian trong xe vốn đã hẹp nay càng trở nên bức bối. Khương Họa áp sát vào Nhược Vũ, hơi thở nóng hổi của cô phả lên gò má đối phương, khiến mọi dây thần kinh của Nhược Vũ đều trở nên căng thẳng.

"Buông ra, chúng ta có việc phải làm," Nhược Vũ nhắc nhở, nhưng âm thanh phát ra lại là một tiếng rên khàn đặc bị đè nén.

"Việc của tôi là tìm lại cảm hứng," Khương Họa thì thầm, đôi môi cô lướt nhẹ qua vành tai Nhược Vũ, một sự đụng chạm mềm mại nhưng đầy tính tàn phá. "Và cảm hứng của tôi đang ở ngay đây."

Sự kìm nén của Nhược Vũ hoàn toàn đổ vỡ. Cô xoay người lại, một tay giữ lấy gáy Khương Họa, kéo cô vào một nụ hôn sâu đầy chiếm hữu. Trong không gian yên tĩnh của vùng ngoại ô, tiếng nhịp tim của họ đập dồn dập, gấp gáp như muốn phá vỡ lồng ngực. Sự rạo rực bùng lên mãnh liệt, xóa sạch mọi rào cản địa vị hay những giận hờn cũ kỹ.

Nhược Vũ nhận ra, dù có bao nhiêu lớp áo vest sang trọng hay bao nhiêu chức danh quyền lực, cô vẫn hoàn toàn gục ngã trước sự hoang dại của người phụ nữ này. Những ký ức không lời giờ đây đã được thay thế bằng những đụng chạm thực hữu, nóng bỏng và đầy cuồng nhiệt.

"Chúng ta sẽ muộn buổi khảo sát mất," Nhược Vũ nói giữa những nụ hôn đứt quãng, nhưng bàn tay cô vẫn không thể rời khỏi vòng eo mềm mại của Khương Họa.

"Kệ nó đi," Khương Họa đáp, giọng cô khàn đi vì dục vọng đang bùng nổ. "Để thế giới đợi thêm một chút cũng có sao."

Bên ngoài, gió rào rạt thổi qua rặng cây, nhưng bên trong xe, một cơn bão khác đang âm thầm trỗi dậy, báo hiệu cho những ngày tháng bình yên giả tạo của Nhược Vũ đã chính thức khép lại.