MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 6: Giấc mộng trong xưởng dệt

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 6: Giấc mộng trong xưởng dệt

830 từ · ~5 phút đọc

Xưởng dệt thủ công nằm khuất sau những rặng tre già, không gian bao trùm bởi mùi hương ngai ngái của sợi tơ tằm và vị thanh khiết của thuốc nhuộm thảo mộc. Sau những phút giây chông chênh trên xe, Thẩm Nhược Vũ bước xuống với gương mặt đã lấy lại được vẻ lãnh đạm vốn có, nhưng đôi môi hơi sưng và ánh mắt còn vương chút sương mù đã tố cáo sự bùng nổ vừa diễn ra.

Khương Họa đi theo sau, bước chân thong dong như một con mèo nhỏ vừa săn được mồi. Cô không vội vã, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn những dải lụa dài hàng chục mét đang được treo rủ xuống từ xà nhà cao vút, tạo thành một mê cung bằng vải khổng lồ.

"Giám đốc Thẩm, cô Khương, mời đi lối này." Người thợ cả dẫn họ vào sâu trong xưởng. "Đây là loại lụa 'Vân mây' mà các cô yêu cầu. Nó được dệt từ những sợi tơ tằm thượng hạng nhất, bề mặt cực kỳ mềm mại nhưng lại có độ bền rất cao."

Nhược Vũ đưa tay chạm vào sấp vải. Cảm giác mát lạnh và trơn trượt của tơ tằm lướt qua đầu ngón tay khiến cô vô thức nhớ lại cảm giác khi chạm vào làn da của Khương Họa đêm qua. Sự kích thích ấy khiến cô khẽ rùng mình.

"Đẹp thật đấy," Khương Họa lên tiếng, cô không nhìn lụa mà nhìn thẳng vào bóng lưng của Nhược Vũ. "Nhưng tôi nghĩ, để thấy được hết linh hồn của nó, chúng ta cần cảm nhận trong một không gian... ít người hơn."

Hiểu ý, Nhược Vũ yêu cầu người thợ cả để họ lại tự do khảo sát. Khi tiếng bước chân cuối cùng của người thợ già tan biến sau cánh cửa gỗ, không gian chỉ còn lại tiếng xào xạc của lụa khi gió thổi qua và tiếng thở gấp gáp mà Nhược Vũ đang cố kìm nén.

Khương Họa bước vào giữa những dải lụa treo rủ, bóng dáng cô lúc ẩn lúc hiện sau những lớp vải màu trắng sữa. "Chị biết không Nhược Vũ, lụa cũng giống như phụ nữ. Nhìn thì mong manh, nhưng nếu chị biết cách chạm vào, nó sẽ trở nên vô cùng nóng bỏng."

Nhược Vũ bước theo, cô vạch từng lớp lụa ra để tìm kiếm bóng hình của Khương Họa. Cảm giác bị bao vây bởi hàng nghìn lớp vải mềm mại khiến các giác quan của cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Khi cô vừa rẽ qua một tấm lụa lớn, Khương Họa bất thình lình xuất hiện, đẩy cô lùi lại phía sau, ép sát vào một sấp vải lụa thô đang dựng đứng.

"Em lại định giở trò gì?" Nhược Vũ gằn giọng, nhưng đôi tay cô lại vô thức bám chặt vào hông của Khương Họa.

"Tôi đang tìm cảm hứng cho chương tiếp theo của bộ sưu tập," Khương Họa thì thầm, giọng cô khàn đặc và đầy ma mị. Cô cầm lấy một dải lụa dài, quấn nhẹ lên cổ Nhược Vũ rồi kéo sát lại. "Sự đối lập giữa sự thô ráp của lụa chưa thành phẩm và sự mềm mại của làn da chị... đó mới chính là nghệ thuật."

Sự rạo rực bùng lên mạnh mẽ trong không gian đầy hương lụa. Nhược Vũ không thể chịu đựng được sự khiêu khích này thêm nữa. Cô xoay người, chiếm lấy ưu thế, ép Khương Họa nằm xuống những sấp lụa mềm mại được xếp chồng lên nhau ở góc xưởng. Sự tương phản giữa lớp vải lụa mát lạnh và cơ thể nóng bừng của cả hai tạo nên một sự kích thích tột độ.

"Em luôn biết cách khiến tôi phát điên," Nhược Vũ nói, giọng cô trở nên khàn đi vì dục vọng đang bùng nổ.

Nụ hôn nổ ra, mãnh liệt và gấp gáp hơn bao giờ hết. Trong không gian kín đáo của xưởng dệt, được che chắn bởi những dải lụa treo rủ như những bức rèm bí mật, họ buông bỏ mọi xiềng xích của thực tại. Những tiếng rên khàn đặc bị lụa nuốt chửng, chỉ còn lại sự giao thoa cuồng nhiệt của hai linh hồn đang khát khao chiếm hữu nhau.

Những tấm lụa trắng vương vãi trên sàn, quấn quýt lấy đôi chân và cánh tay của họ. Trong giây phút ấy, Nhược Vũ nhận ra mình không còn là vị giám đốc cao ngạo, cô chỉ là một kẻ đang say trong giấc mộng mang tên Khương Họa. Một giấc mộng vừa mềm mại như lụa, vừa dữ dội như bão trường, khiến người ta chỉ muốn chìm đắm mãi không bao giờ tỉnh lại.

Bên ngoài, nắng chiều đã tắt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của ngoại ô, bao phủ lấy một cuộc tình đầy bản năng và hoang dại đang diễn ra dưới những lớp vải lụa trắng ngần.