Chuyến xe trở về thành phố chìm trong một bầu không khí đặc quánh. Dư vị của những đụng chạm giữa những dải lụa mềm mại vẫn còn vương trên da thịt, nhưng khi ánh đèn neon của đô thị bắt đầu rọi vào khoang xe, Thẩm Nhược Vũ đã dựng lại bức tường ngăn cách của mình. Cô cầm lái với gương mặt cứng nhắc, trong khi Khương Họa lười biếng tựa lưng vào ghế, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên như đang nhấm nháp chiến thắng của buổi chiều nay.
Tuy nhiên, sự tự mãn của Khương Họa lập tức tan biến khi chiếc xe dừng lại trước sảnh penthouse. Đứng đợi sẵn ở đó không chỉ là sự tĩnh lặng của màn đêm, mà còn là một người đàn ông trong bộ vest sang trọng, lịch lãm—Minh Triết, vị hôn phu trên danh nghĩa mà gia đình họ Thẩm đã đơn phương sắp đặt.
"Nhược Vũ, em về muộn vậy sao? Điện thoại cũng không liên lạc được." Minh Triết bước tới, nụ cười tự tin của một kẻ có nền tảng gia thế tương xứng khiến không gian xung quanh bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Nhược Vũ khựng lại, cô cảm nhận được luồng điện lạnh lẽo từ phía ghế phụ tỏa ra. Khương Họa bước xuống xe, bước chân chậm rãi nhưng đầy áp lực. Cô không thèm nhìn Minh Triết, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Nhược Vũ. Ánh mắt vốn dĩ mềm mại lúc ở xưởng dệt giờ đây trở nên sắc lạnh và đầy sự chiếm hữu.
"Đây là..." Minh Triết nhíu mày nhìn Khương Họa, linh tính của một người đàn ông cho anh ta biết có điều gì đó không ổn.
"Họa sĩ cộng tác cho dự án mới, Khương Họa." Nhược Vũ giới thiệu ngắn gọn, giọng cô có chút gấp gáp muốn kết thúc cuộc đối thoại này. "Minh Triết, anh đến mà không báo trước."
"Anh có mang quà từ Pháp về cho em." Minh Triết định đưa tay chạm vào vai Nhược Vũ, nhưng một bàn tay mảnh khảnh đã chặn lại giữa chừng.
Khương Họa tiến lên một bước, chen vào giữa hai người. Cô không nói một lời, nhưng hành động đó như một lời tuyên chiến ngầm. Cô xoay người, đối diện với Nhược Vũ, bàn tay mềm mại cố tình vuốt ve vạt áo vest của Nhược Vũ, chỉnh lại cái cổ áo vốn dĩ chẳng hề lệch. Sự kích thích từ mùi hương quen thuộc của Khương Họa khiến Nhược Vũ đứng sững lại, tim đập loạn nhịp trước mặt vị hôn phu.
"Giám đốc Thẩm, chị quên tài liệu trên xe này." Khương Họa nói, giọng cô khàn đặc và trầm thấp, một tông giọng đầy ám muội chỉ dùng khi họ ở riêng với nhau.
Minh Triết sững sờ trước sự ngang nhiên của cô gái lạ mặt. Anh ta định lên tiếng thì Khương Họa đã ghé sát vào tai Nhược Vũ, đủ để Minh Triết nhìn thấy nhưng không nghe thấy, nhưng thực chất là cô đang cố tình để lại một dấu vết trên cổ áo của Nhược Vũ. Sự ghen tuông bùng lên trong lòng Khương Họa như một ngọn lửa bùng nổ, thiêu cháy mọi sự kiên nhẫn còn sót lại.
"Đuổi anh ta đi, hoặc tôi sẽ để anh ta thấy những gì chị đã làm trong xưởng dệt," Khương Họa thì thầm, hơi thở nóng hổi của cô khiến Nhược Vũ rùng mình vì sự rạo rực không đúng lúc.
Nhược Vũ hít một hơi sâu, cô quay sang Minh Triết với vẻ mặt không cảm xúc: "Anh về đi, tôi có việc chuyên môn cần trao đổi gấp với cô Khương. Chúng ta sẽ nói chuyện sau."
Minh Triết dù không cam lòng nhưng trước sự lạnh lùng của Nhược Vũ, anh ta đành rời đi với ánh nhìn đầy nghi ngại. Ngay khi bóng chiếc xe của anh ta biến mất, Khương Họa lập tức đẩy Nhược Vũ vào tường sảnh vắng lặng.
"Em điên rồi sao? Đây là nơi công cộng!" Nhược Vũ gắt lên, nhưng giọng nói lại thiếu đi sức nặng vì sự gấp gáp của hơi thở.
"Tôi điên? Chị định để hắn chạm vào chị bằng bàn tay đó sao?" Khương Họa gầm lên, sự chiếm hữu cực độ bộc phát. Cô thô bạo chiếm lấy đôi môi Nhược Vũ, một nụ hôn mang vị đắng cay của sự ghen tuông và vị ngọt của dục vọng đang bùng nổ.
Những tiếng rên khàn đặc bị chặn lại trong cuống họng. Khương Họa bấu chặt lấy vòng eo mềm mại của Nhược Vũ, như muốn khảm người con gái này vào tận xương tủy để không ai có thể chạm tới. Sự rạo rực trong không gian sảnh vắng lúc nửa đêm trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhược Vũ nhận ra, dưới lớp vỏ bọc bình thản của Khương Họa là một cơn bão sẵn sàng quét sạch mọi rào cản để khẳng định chủ quyền.
"Chị là của tôi," Khương Họa thì thầm giữa những nhịp thở hỗn hển. "Chỉ có thể là của tôi."
Đêm nay, penthouse sẽ không còn là nơi trú ẩn yên bình, mà là nơi chứng kiến sự chiếm hữu đến điên cuồng của một trái tim hoang dã.