MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 8: Hơi thở của người lạ

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 8: Hơi thở của người lạ

912 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua những kẽ rèm, rọi lên mặt sàn gỗ tối màu của căn penthouse một vẻ tĩnh mịch đến nao lòng. Thẩm Nhược Vũ thức dậy với cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Sự chiếm hữu điên cuồng của Khương Họa đêm qua đã để lại những dư âm không thể chối bỏ. Trên làn da trắng ngần, tại vùng xương quai xanh và phía sau gáy, những dấu vết đỏ thẫm hiện lên đầy thách thức—như một bản tuyên ngôn chủ quyền được viết bằng bản năng.

Hôm nay là buổi tiệc gây quỹ của gia tộc họ Thẩm, nơi cô buộc phải xuất hiện cùng Minh Triết. Sự hiện diện của "vị hôn phu" này không còn chỉ là một áp lực từ gia đình, mà giờ đây nó giống như một sự sỉ nhục đối với mối quan hệ không tên giữa cô và Khương Họa.

Nhược Vũ đứng trước gương, tay cầm lớp phấn nền cố gắng che đi những vết tích mềm mại nhưng đầy tội lỗi. Tuy nhiên, mỗi lần đầu ngón tay chạm vào da thịt, sự rạo rực từ những đụng chạm của Khương Họa lại trỗi dậy, khiến hơi thở cô trở nên gấp gáp.

"Chị đang cố xóa bỏ dấu vết của tôi sao?"

Giọng nói khàn đặc vang lên từ phía cửa phòng tắm. Khương Họa tựa người vào khung cửa, trên người chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm bằng lụa, mái tóc rối bời che khuất một phần ánh nhìn sắc lẹm. Cô tiến lại gần, hơi thở nóng hổi phả lên bờ vai trần của Nhược Vũ, tạo nên một sự kích thích mãnh liệt ngay giữa buổi sáng sớm.

"Tôi phải đi dự tiệc. Em biết vị thế của tôi mà," Nhược Vũ đáp, giọng nói cố giữ vẻ cứng rắn nhưng lại run rẩy khi bàn tay Khương Họa luồn vào tóc cô, kéo nhẹ ra sau.

"Vị thế của chị là ở dưới thân tôi đêm qua, không phải ở bên cạnh gã đàn ông đó," Khương Họa thì thầm, nụ hôn của cô đặt lên một vết hằn tím đỏ ngay dưới tai Nhược Vũ, khiến một tiếng rên khàn đặc bị bóp nghẹt ngay từ cuống họng.

Sự bùng nổ của dục vọng và sự chiếm hữu một lần nữa lấp đầy không gian nhỏ hẹp. Khương Họa không cho phép bất kỳ ai, bất kỳ sự "sắp đặt" nào được phép xen vào giữa họ. Cảm giác có một kẻ lạ—một "hơi thở của người lạ" như Minh Triết—chuẩn bị được đứng cạnh Nhược Vũ khiến lòng cô như có lửa đốt.

Đúng 7 giờ tối, khán phòng của khách sạn 5 sao lộng lẫy ánh đèn chùm và tiếng nhạc cổ điển du dương. Nhược Vũ xuất hiện trong chiếc váy dạ hội cổ cao màu xanh đen, che giấu hoàn toàn những dấu vết bí mật. Minh Triết lịch lãm bước đến, đưa tay định ôm lấy eo cô để cùng bước vào sảnh chính.

Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay anh ta định chạm vào, Nhược Vũ khẽ rùng mình và lùi lại một bước theo bản năng. Cô cảm thấy một sự bài xích mãnh liệt. Hơi thở của Minh Triết, mùi nước hoa đắt tiền nhưng xa lạ của anh ta khiến cô nhớ đến mùi hương hoang dại, nồng nàn của Khương Họa. Sự hiện diện của Minh Triết lúc này giống như một vật thể lạ đang xâm phạm vào vùng cấm địa mà Khương Họa đã đánh dấu.

"Em sao thế? Trông em hơi mệt," Minh Triết ân cần hỏi, bàn tay anh ta vẫn cố tình đặt lên khuỷu tay cô.

"Tôi ổn," Nhược Vũ đáp ngắn gọn, nhưng đôi mắt cô lại vô thức tìm kiếm xung quanh.

Và rồi cô thấy cô ấy.

Khương Họa đứng ở một góc khuất của hành lang, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhìn về phía họ với một nụ cười không nồng không lạnh. Cô không thuộc về thế giới thượng lưu này, nhưng cô đang đứng đó như một thợ săn đang quan sát con mồi của mình bị vây hãm. Ánh mắt Khương Họa rực cháy sự kích thích, như thể cô đang chờ đợi Nhược Vũ sẽ làm gì để thoát khỏi "hơi thở của người lạ" kia.

Nhược Vũ cảm thấy sự rạo rực trong huyết quản dâng cao. Mỗi bước đi cạnh Minh Triết là một sự chịu đựng. Cô biết, Khương Họa đang thử thách giới hạn của cô.

Tiệc chưa tàn, Nhược Vũ xin phép đi vào khu vực vệ sinh vắng vẻ. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, một bàn tay đã kéo cô vào buồng kín. Mùi hương gỗ quen thuộc ngay lập tức bao vây lấy cô.

"Chị có thấy hơi thở của hắn ta thật bẩn thỉu không?" Khương Họa ghì chặt Nhược Vũ vào cửa gỗ, nụ hôn của cô gấp gáp và cuồng nhiệt như muốn xóa sạch mọi dấu vết của thế giới bên ngoài.

Sự bùng nổ diễn ra ngay trong không gian chật hẹp, giữa tiếng nhạc tiệc tùng loáng thoáng xa xăm. Những tiếng rên khàn đặc bị giấu kín sau cánh cửa, chứng kiến một sự chiếm hữu tuyệt đối. Nhược Vũ nhận ra, cô không thể chạy trốn. Hơi thở của người lạ chỉ làm cô nhận ra cô đã lún sâu vào cơn bão của Khương Họa đến mức nào.