Tiếng nhạc cổ điển từ sảnh tiệc vẫn vọng lại đều đặn, nhưng đối với Thẩm Nhược Vũ, nó giống như những nhịp gõ khô khốc trên mặt quan tài. Cô đứng trong không gian chật hẹp của buồng kín, lồng ngực phập phồng gấp gáp. Khương Họa vẫn ở đó, ngay trước mặt cô, ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn của một kẻ vừa thành công đánh dấu lãnh thổ.
"Em phải ra ngoài ngay," Nhược Vũ thì thầm, giọng cô khàn đặc vì vừa phải kìm nén những âm thanh không nên có. "Mẹ tôi đang ở ngoài kia. Nếu bà ấy thấy..."
"Bà ấy thấy thì sao?" Khương Họa ngắt lời, đôi môi mềm mại của cô lướt nhẹ trên vành tai đang nóng bừng của Nhược Vũ. "Chị sợ việc phản bội lại kỳ vọng của gia đình, hay sợ việc thừa nhận rằng chị đã hoàn toàn thuộc về tôi?"
Sự kích thích từ lời nói của Khương Họa khiến Nhược Vũ run rẩy. Cô đẩy mạnh Khương Họa ra, chỉnh lại chiếc váy dạ hội cổ cao một cách vội vã. Sự rạo rực trong huyết quản vẫn chưa kịp lắng xuống thì một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên bên ngoài.
"Nhược Vũ? Em có trong đó không?"
Giọng nói uy nghiêm của bà Thẩm—người đàn bà thép của gia tộc họ Thẩm—vang lên khiến sống lưng Nhược Vũ lạnh toát. Cô nhìn Khương Họa, ra hiệu cho cô ấy im lặng, rồi hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày.
"Con đây, thưa mẹ. Con vào ngay."
Nhược Vũ bước ra ngoài, đối diện với ánh mắt sắc lẹm của mẹ mình. Bà Thẩm nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại một chút ở chiếc cổ áo hơi nhăn nhúm của con gái. Sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt bà. "Minh Triết đang tìm con. Con biến mất quá lâu cho một cuộc chỉnh trang đơn thuần đấy."
"Con hơi chóng mặt, mẹ ạ." Nhược Vũ đáp, cố gắng lướt qua mẹ mình để tiến về phía sảnh tiệc.
Nhưng bà Thẩm đã nắm lấy cổ tay cô, siết chặt. "Nhược Vũ, đừng để mẹ thấy con đang lãng phí thời gian vào những thứ không đáng. Gia đình chúng ta đang ở ranh giới của một cuộc chuyển giao quan trọng. Đừng phản bội lại sự tin tưởng của mẹ."
Nhược Vũ cảm thấy cổ họng đắng ngắt. Sự "phản bội" mà mẹ cô nhắc đến là về lợi ích kinh tế, về danh tiếng gia tộc. Nhưng sự phản bội thật sự đang nằm ngay sau cánh cửa buồng vệ sinh kia—một Khương Họa đầy hoang dại và một tình yêu đầy bản năng đang gặm nhấm từng chút lý trí cuối cùng của cô.
Bước chân Nhược Vũ trở nên gấp gáp khi cô quay lại sảnh tiệc. Minh Triết lập tức tiến đến, bàn tay anh ta đặt lên eo cô một cách tự nhiên. Lần này, Nhược Vũ không lùi lại, cô đứng sững như một khối băng, mặc cho sự bài xích trong lòng đang bùng nổ dữ dội. Cô cảm nhận được ánh mắt của Khương Họa từ xa đang găm chặt vào lưng mình—một cái nhìn chứa đựng cả sự phẫn nộ lẫn nỗi đau.
Đêm đó, sau khi kết thúc buổi tiệc, Nhược Vũ trở về penthouse trong trạng thái kiệt sức. Cô vừa mở cửa, một bóng đen đã lao tới, ép cô vào cánh cửa gỗ nặng nề.
"Chị đã để hắn ta chạm vào eo chị suốt hai tiếng đồng hồ," Khương Họa gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc vì ghen tuông cực độ. "Chị chọn cách phản bội tôi để làm hài lòng bà ấy sao?"
"Tôi không có lựa chọn!" Nhược Vũ hét lên, nước mắt chực trào. "Em có biết ranh giới mà tôi đang đứng nó mỏng manh thế nào không?"
Khương Họa không nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào. Cô thô bạo xé toạc lớp vải của chiếc váy dạ hội đắt tiền, phơi bày làn da mềm mại của Nhược Vũ dưới ánh trăng nhợt nhạt. Sự bùng nổ của cảm xúc biến thành một cuộc hành xác đầy khao khát. Những đụng chạm gấp gáp, những dấu hôn mới đè lên dấu hôn cũ, tạo nên một sự rạo rực đau đớn.
Trong bóng tối của căn hộ, Nhược Vũ nhận ra rằng cô đã bước qua ranh giới của sự phản bội từ lâu. Cô phản bội gia đình, phản bội chính mình, chỉ để được đắm chìm trong hơi thở khàn đặc và sự chiếm hữu điên cuồng của người con gái này. Sự kích thích của tội lỗi chỉ làm cho cuộc hoan lạc thêm phần mãnh liệt, và họ cứ thế lao vào nhau như hai kẻ tội đồ đang tìm kiếm sự cứu rỗi trong một cơn bão không có hồi kết.