Thẩm Nhược Vũ bước vào văn phòng khi nắng sớm chưa kịp làm dịu đi cái lạnh lẽo của lớp kính cường lực. Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, một phong bì da bò không tên nằm lẻ loi, phá vỡ trật tự ngăn nắp thường ngày. Trái tim cô bỗng thắt lại, một dự cảm chẳng lành khiến nhịp thở trở nên gấp gáp.
Nhược Vũ run rẩy xé mở phong bì. Bên trong là một xấp ảnh sắc nét.
Tấm đầu tiên: Khương Họa dựa vào xe của cô trong đêm mưa bão. Tấm thứ hai: bóng lưng hai người phụ nữ quấn quýt bên cửa kính penthouse. Tấm thứ ba: nụ hôn vội vã trong xưởng dệt ngoại ô, nơi những dải lụa mềm mại không che giấu nổi sự cuồng nhiệt.
Máu trong người Nhược Vũ dường như đông cứng lại. Sự kích thích tội lỗi đêm qua vừa tan đi nay được thay thế bằng một nỗi sợ hãi tột cùng. Điểm gãy của lòng tin không đến từ Khương Họa, mà đến từ thế giới hào nhoáng nhưng tàn độc mà cô đang thuộc về.
"Giám đốc Thẩm, có khách muốn gặp." Thư ký Lý ngập ngừng qua bộ đàm.
Cánh cửa mở ra, Minh Triết bước vào với vẻ lịch lãm thường thấy, nhưng ánh mắt anh ta lại lạnh lẽo như một loài bò sát. Anh ta thong thả ngồi xuống ghế đối diện, liếc nhìn những tấm ảnh đang vương vãi trên bàn.
"Em có gu thẩm mỹ rất tốt, Nhược Vũ. Ngay cả khi chọn người tình, em cũng chọn một họa sĩ đầy bản năng," Minh Triết mỉm cười, nhưng giọng nói lại sắc lẹm như dao cạo. "Nhưng mẹ em và cổ đông Thẩm Thị sẽ nghĩ sao nếu đống ảnh này xuất hiện trên trang nhất vào sáng mai?"
"Anh muốn gì?" Giọng Nhược Vũ khàn đặc, đôi bàn tay siết chặt dưới gầm bàn để ngăn bản thân không run rẩy.
"Đám cưới diễn ra đúng hạn. Và cô ta... biến mất," Minh Triết đứng dậy, tiến sát lại, hơi thở của anh ta khiến Nhược Vũ cảm thấy buồn nôn. "Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn với 'cảm hứng' của em."
Khi Minh Triết vừa rời đi, Khương Họa xuất hiện. Cô không gõ cửa, cứ thế bước vào với một bản phác thảo trên tay. Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt và những tấm ảnh trên bàn, nụ cười trên môi Khương Họa tắt ngấm. Cô bước tới, cầm lấy những tấm ảnh, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
"Hắn ta đe dọa chị sao?" Khương Họa hỏi, giọng cô trầm xuống, mang theo sự bùng nổ của cơn giận dữ đang bị kìm nén.
"Em đi đi, Khương Họa. Đừng đến đây nữa," Nhược Vũ gục đầu xuống tay, nước mắt lã chã rơi lên mặt bàn lạnh lẽo. "Mọi thứ đã kết thúc rồi. Tôi không thể mất Thẩm Thị, không thể mất đi danh dự của gia đình."
"Chị chọn danh dự thay vì tôi?" Khương Họa bước vòng qua bàn, thô bạo kéo Nhược Vũ đứng dậy. Sự rạo rực của cơn giận và tình yêu hòa quyện, cô ép Nhược Vũ vào tường, hơi thở hai người giao thoa đầy gấp gáp. "Nhìn vào mắt tôi đi! Chị nói chị không cần tôi nữa, tôi sẽ đi!"
Nhược Vũ nhìn vào đôi mắt đang rực cháy sự tổn thương của Khương Họa. Sự kích thích từ mùi hương quen thuộc và sự chiếm hữu mãnh liệt của đối phương khiến cô nghẹt thở. Trong khoảnh khắc này, lòng tin vào tương lai hoàn toàn gãy vụn.
"Tôi không thể..." Nhược Vũ nấc lên, một tiếng rên khàn đặc thoát ra khi Khương Họa cắn mạnh vào cánh môi cô. Đó không phải nụ hôn nồng cháy, mà là một sự trừng phạt đầy đau đớn.
Khương Họa buông Nhược Vũ ra, bàn tay mềm mại vuốt ve gương mặt đẫm lệ của người yêu lần cuối trước khi ném xấp ảnh xuống sàn. "Chị thật hèn nhát, Nhược Vũ. Nhưng tôi sẽ không để hắn ta đạt được mục đích đâu."
Khương Họa quay lưng bước đi, để lại Nhược Vũ đơn độc giữa văn phòng rộng lớn. Sự bùng nổ của sự thật đã quét sạch mọi bình yên giả tạo. Chặng đường phía trước không còn là những nụ hôn vụng trộm, mà là một cuộc chiến sinh tử giữa danh vọng và bản năng.