Cánh cửa studio riêng của Khương Họa nằm ở một khu nhà kho cũ được cải tạo lại, tách biệt hoàn toàn với sự xa hoa của những tòa cao ốc văn phòng. Thẩm Nhược Vũ đứng trước cửa, hơi thở cô lẫn trong làn sương đêm lạnh lẽo. Cô đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ gặp lại người con gái này nữa, nhưng một email công việc khẩn cấp về việc "hủy bỏ toàn bộ họa tiết chủ đạo" đã buộc cô phải có mặt tại đây vào lúc hai giờ sáng.
Nhược Vũ đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong nồng nặc mùi sơn dầu, mùi thuốc nhuộm và cả mùi khói thuốc lá nhàn nhạt. Khương Họa đang đứng trước một tấm toan khổng lồ, lưng trần hướng về phía cửa, những vệt màu loang lổ trên làn da mềm mại của cô tạo nên một cảnh tượng vừa hoang dại vừa kích thích.
"Tôi đã nói là chúng ta nên trao đổi qua luật sư," Nhược Vũ lên tiếng, giọng cô cố giữ vẻ bình thản nhưng sự gấp gáp của nhịp tim đã phản bội cô ngay giây phút nhìn thấy bóng lưng ấy.
Khương Họa không quay lại, cô đặt cây cọ xuống, giọng nói khàn đặc vang lên giữa không gian tĩnh lặng: "Luật sư của chị không hiểu được tại sao tôi lại chọn sắc đỏ này. Chỉ có chị mới hiểu nó bắt nguồn từ đâu."
Khương Họa xoay người lại. Cô chỉ mặc độc một chiếc quần jeans bạc màu, để lộ lồng ngực phập phồng và những dấu vết của những đêm cuồng nhiệt vẫn chưa kịp tan hết. Nhược Vũ quay mặt đi, sự rạo rực trong huyết quản lại bùng lên mãnh liệt. Đây chính là ranh giới mà cô sợ hãi nhất: ranh giới nơi sự chuyên nghiệp bị bản năng nghiền nát.
"Em đang dùng công việc để ép buộc tôi," Nhược Vũ gằn giọng.
"Phải, tôi đang ép chị," Khương Họa tiến lại gần, bước chân cô nhẹ tênh nhưng đầy áp lực. Cô dồn Nhược Vũ vào chiếc bàn gỗ đầy vết màu. "Tôi ép chị phải nhìn vào sự thật rằng chị không thể kết hôn với gã đó. Chị nhìn xem..."
Khương Họa chỉ tay vào tấm toan. Đó là một bức họa đầy bạo liệt, những nét vẽ chồng chéo lên nhau tạo thành một hình thể phụ nữ đang bị xích lại bởi những sợi dây kim cương, nhưng đôi mắt lại rực cháy lửa giận. Nó chính là Nhược Vũ—một CEO bị giam cầm trong chính đế chế của mình.
"Đây là sự chuyên nghiệp mà chị muốn sao? Một sự giả dối hoàn hảo?" Khương Họa ghì sát Nhược Vũ, hơi thở hai người giao thoa đầy gấp gáp. "Chị có thể ký giấy sa thải tôi, nhưng chị không thể sa thải cảm giác này."
Bàn tay Khương Họa chạm vào cổ áo sơ mi cài kín cổng cao tường của Nhược Vũ, tàn nhẫn giật phăng chiếc cúc đầu tiên. Sự kích thích đột ngột khiến Nhược Vũ run rẩy, một tiếng rên khàn đặc thoát ra ngoài ý muốn. Sự bùng nổ của nỗi nhớ nhung và uất ức khiến Nhược Vũ không thể kìm lòng thêm nữa. Cô túm lấy tóc Khương Họa, kéo cô vào một nụ hôn mang vị đắng của màu vẽ và vị mặn của những giọt nước mắt kìm nén.
Trong studio tối lờ mờ, ranh giới chuyên nghiệp hoàn toàn đổ sụp. Họ lao vào nhau trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, giữa những bản phác thảo vương vãi. Những đụng chạm mềm mại nhưng đầy tính chiếm hữu, những hơi thở dồn dập khiến không gian trở nên nóng rực.
"Đừng bắt tôi phải xa em..." Nhược Vũ khóc nghẹn, sự phản kháng của cô tan chảy dưới những nụ hôn gấp gáp của Khương Họa.
"Tôi sẽ không đi đâu cả," Khương Họa thì thầm, giọng cô khàn đi vì dục vọng đang dâng cao. "Tôi sẽ ở lại để phá nát cái đám cưới đó, phá nát sự chuyên nghiệp giả tạo này của chị."
Đêm đó, dưới ánh đèn leo lét của studio, Nhược Vũ nhận ra mình đã hoàn toàn thua cuộc. Cô không thể là một vị giám đốc mẫu mực khi trái tim cô đã bị gã họa sĩ điên rồ này bắt làm con tin. Điểm gãy của sự chuyên nghiệp chính là lúc cô nhận ra, mình sẵn sàng đánh đổi cả giang sơn chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc được tan chảy trong vòng tay mềm mại và đầy hoang dại này.