MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 12: Những hiểu lầm chồng chất

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 12: Những hiểu lầm chồng chất

805 từ · ~5 phút đọc

Bầu không khí sau đêm mặn nồng tại studio chưa kịp lắng xuống thì một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tin vừa nhen nhóm. Sáng hôm sau, khi Khương Họa còn chưa kịp tỉnh giấc trong mùi sơn dầu quen thuộc, một chuyển phát nhanh đặc biệt đã được gửi đến tận cửa phòng làm việc của cô tại công ty Thẩm Thị.

Bên trong là một bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ và một tấm séc với con số khổng lồ, kèm theo một lá thư ngắn gọn với nét chữ mà Khương Họa có thể nhận ra ngay cả trong bóng tối. Đó là nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát của Thẩm Nhược Vũ.

“Đây là tất cả những gì tôi có thể bù đắp cho em. Hãy rời khỏi thành phố này, cầm lấy số tiền này và bắt đầu lại ở một nơi khác. Đừng để Minh Triết tìm thấy em. Đừng khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.”

Bàn tay Khương Họa siết chặt lấy tờ giấy đến mức nhăn nhúm. Sự rạo rực và hơi ấm của Nhược Vũ còn chưa tan trên da thịt, vậy mà giờ đây, những lời này giống như một cú tát trực diện vào lòng tự trọng của cô. Sự kích thích của tình yêu bỗng chốc biến thành nỗi nhục nhã ê chề.

“Chị định dùng tiền để mua sự biến mất của tôi sao, Thẩm Nhược Vũ?” Khương Họa lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sự phẫn nộ đang bùng nổ trong lồng ngực.

Cô lao đến văn phòng của Nhược Vũ với nhịp thở gấp gáp. Không cần gõ cửa, cô đạp phăng cánh cửa gỗ nặng nề, khiến các nhân viên bên ngoài một phen khiếp vía. Bên trong, Nhược Vũ đang ngồi cùng Minh Triết. Anh ta đang ân cần đeo vào tay cô một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ—biểu tượng của sự thỏa hiệp cuối cùng.

Nhìn thấy Khương Họa, gương mặt Nhược Vũ biến sắc, trắng bệch như tờ giấy. Cô định đứng dậy nhưng Minh Triết đã nhanh hơn, anh ta siết chặt lấy bàn tay mềm mại của cô, nở một nụ cười đắc thắng.

“Cô Khương đến đúng lúc lắm. Chúng tôi đang bàn về lễ đính hôn,” Minh Triết nói, giọng điệu đầy vẻ ban ơn. “Nhược Vũ có nói với tôi về việc cô muốn đi tu nghiệp ở Ý, cô ấy đã chuẩn bị mọi thứ cho cô rồi phải không?”

Khương Họa nhìn chiếc nhẫn trên tay Nhược Vũ, rồi nhìn xấp tiền cô đang cầm trên tay. Mọi thứ khớp lại một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ. Cô tin rằng Nhược Vũ đã thực sự thỏa hiệp, đã dùng cô như một món hàng để đổi lấy sự yên ổn cho chiếc ghế Giám đốc.

“Phải... Giám đốc Thẩm rất hào phóng,” Khương Họa cười nhạt, nhưng đôi mắt cô đỏ hoe, chứa đựng sự thất vọng tột cùng. Cô bước tới, ném tấm séc thẳng vào mặt Nhược Vũ. “Nhưng chị quên rồi sao? Tôi là họa sĩ, tôi vẽ bằng bản năng, không vẽ bằng tiền. Và tôi cũng không bán rẻ bản năng của mình như cách chị bán rẻ chính mình vậy.”

“Khương Họa, nghe tôi giải thích...” Nhược Vũ thốt lên, giọng cô run rẩy, sự gấp gáp muốn bảo vệ người mình yêu khỏi nanh vuốt của Minh Triết khiến cô gần như nghẹt thở.

Nhưng Khương Họa đã không còn muốn nghe thêm bất cứ điều gì. Sự bùng nổ của nỗi đau khiến cô không thể kiểm soát. Cô tiến sát lại Nhược Vũ, mặc kệ sự hiện diện của Minh Triết, ghé sát vào tai cô và nói bằng một tông giọng khàn đặc đầy hận thù: “Đêm qua chị rên rỉ dưới thân tôi, nói rằng không thể sống thiếu tôi... Tất cả chỉ là để hôm nay chị dễ dàng tống khứ tôi đi sao? Chị thật tởm lịm, Nhược Vũ.”

Khương Họa quay lưng bước đi, bóng lưng cô đơn và cứng cỏi biến mất sau cánh cửa. Nhược Vũ đổ gục xuống ghế, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Cô không thể nói cho Khương Họa biết rằng tấm séc đó là do Minh Triết giả mạo nét chữ của cô để ly gián, cô cũng không thể nói rằng cô đang bị hắn dùng tính mạng của Khương Họa để đe dọa.

Sự hiểu lầm chồng chất như một ngọn núi, đè nát những rung động mềm mại vừa mới chớm nở. Trong căn phòng sang trọng, Nhược Vũ nhận ra mình đã thực sự mất đi điểm tựa duy nhất. Sự rạo rực của tình yêu giờ đây chỉ còn là đống tro tàn của một cuộc phản bội được dàn dựng tinh vi.