MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 14: Ván bài lật ngửa

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 14: Ván bài lật ngửa

832 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng VIP tại một nhà hàng nằm khuất trên đỉnh ngọn đồi ngoại ô chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Thẩm Nhược Vũ ngồi đối diện với Minh Triết, giữa họ không phải là những món ăn mỹ vị mà là một chiếc máy tính bảng đang hiển thị những con số và sơ đồ dòng tiền chằng chịt. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt Nhược Vũ, làm nổi bật đôi gò má gầy đi trông thấy và ánh mắt lạnh lùng như sương giá.

"Đây là tất cả những gì anh đã làm qua các công ty ma để rút ruột dự án chung của chúng ta," Nhược Vũ đẩy chiếc máy tính về phía trước, giọng nói cô dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn mang một tông khàn đặc vì thiếu ngủ. "Dừng cuộc hôn nhân này lại, xóa sạch những tấm ảnh của Khương Họa, nếu không những tài liệu này sẽ nằm trên bàn của thanh tra tài chính trong vòng năm phút nữa."

Minh Triết khựng lại, nụ cười đắc thắng thường trực trên môi hắn tắt ngấm. Hắn cúi xuống nhìn những con số, gương mặt dần trở nên méo mó. Sự gấp gáp trong nhịp tim của hắn bắt đầu lộ ra qua cái cách hắn siết chặt ly rượu vang. "Em nghĩ em có thể thoát khỏi tôi dễ dàng thế sao, Nhược Vũ?"

Cùng lúc đó, bên ngoài hành lang tối mờ, một bóng đen đang đứng tựa vào bức tường đá. Khương Họa với đôi mắt đỏ vẩn đục vì cơn say chưa tan hẳn, nhìn qua khe cửa khép hờ. Cô không nghe rõ họ đang nói gì, cô chỉ thấy Nhược Vũ đang ngồi đó, trong một không gian riêng tư và sang trọng với gã đàn ông kia. Sự kích thích của nỗi đau và lòng tự trọng bị tổn thương khiến cô không thể suy nghĩ thấu đáo. Cô tin rằng Nhược Vũ đang bí mật thỏa thuận một tương lai êm ấm cho cả hai, trong khi cô chỉ là một con cờ bị vứt bỏ.

Sự rạo rực của cơn giận lan tỏa khắp cơ thể Khương Họa. Cô định xông vào, nhưng tiếng nói của Minh Triết chợt cao lên khiến cô khựng lại.

"Dù em có bằng chứng, em cũng không dám tung ra đâu," Minh Triết gằn giọng, hắn đứng dậy, tiến sát về phía Nhược Vũ. "Vì nếu tôi ngã, Thẩm Thị cũng sẽ tan tành. Em yêu đế chế của mình hơn cả cô ta, đúng không?"

Nhược Vũ đứng phắt dậy, cô không hề lùi bước. Sự bùng nổ của lòng can đảm khiến cô trông lộng lẫy và đáng sợ hơn bao giờ hết. "Anh sai rồi. Tôi có thể xây dựng lại Thẩm Thị từ đống tro tàn, nhưng tôi không thể sống cả đời với một kẻ như anh."

Bàn tay Minh Triết vung lên định giáng một cái tát vào khuôn mặt kiêu hãnh kia, nhưng cánh cửa phòng VIP bất ngờ bị đạp tung.

Khương Họa lao vào như một con thú bị thương, đôi mắt cô rực lửa hận thù. Sự gấp gáp của cơn giận khiến cô không kịp phân biệt đúng sai. Cô đẩy Minh Triết ra một cách thô bạo, rồi quay sang nhìn Nhược Vũ với một nụ cười chua chát.

"Ván bài của chị hay lắm, Giám đốc Thẩm," Khương Họa nói, giọng cô khàn đặc vì nghẹn ngào. "Chị dùng tôi để làm mồi nhử, hay dùng hắn để làm bàn đạp? Chị có bao giờ thực lòng với ai chưa?"

"Họa, nghe tôi nói..." Nhược Vũ định tiến lại gần, bàn tay cô run rẩy muốn chạm vào làn da mềm mại của người yêu, nhưng Khương Họa đã lùi lại.

"Đừng chạm vào tôi!" Khương Họa hét lên, một sự bùng nổ của cảm xúc quá tải khiến cô run rẩy. "Chị và hắn... tất cả đều tởm lịm như nhau."

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Minh Triết nhanh tay vớ lấy chiếc máy tính bảng, nhưng Nhược Vũ đã nhanh hơn, cô đạp mạnh vào cạnh bàn khiến chiếc máy rơi xuống sàn vỡ tan. Tuy nhiên, dữ liệu đã được cô cài đặt tự động gửi đi từ trước.

"Kết thúc rồi, Minh Triết," Nhược Vũ thở dốc, hơi thở cô gấp gáp vì kiệt sức.

Nhưng bình minh vẫn chưa đến. Khương Họa không đợi để nghe kết quả, cô quay lưng chạy vụt ra khỏi nhà hàng, lao vào màn đêm ngoại ô mịt mờ. Nhược Vũ định đuổi theo nhưng Minh Triết đã chặn đường cô, ánh mắt hắn điên cuồng vì nhận ra mình đã mất tất cả.

Ván bài đã lật ngửa, nhưng cái giá phải trả cho lòng tin đã bị rạn nứt là quá lớn. Sự rạo rực của chiến thắng không hề xuất hiện, chỉ có cảm giác trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng về việc mất đi Khương Họa mãi mãi.