MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChạm Vào Vùng CấmChương 15: Ánh mắt không biết nói dối

Chạm Vào Vùng Cấm

Chương 15: Ánh mắt không biết nói dối

725 từ · ~4 phút đọc

Tiếng sóng biển gầm rú trong đêm tối như muốn át đi tiếng gào thét của nội tâm. Thẩm Nhược Vũ lái xe điên cuồng dọc theo đường bờ biển, đôi bàn tay siết chặt vô lăng đến mức trắng bệch. Minh Triết đã bị cảnh sát kinh tế triệu tập ngay sau ván bài lật ngửa, nhưng chiến thắng đó chẳng mang lại cho cô chút khoái cảm nào. Trong tâm trí cô lúc này chỉ còn lại bóng dáng của Khương Họa khi lao ra khỏi nhà hàng—một bóng dáng vụn vỡ và đầy tuyệt vọng.

Cô tìm thấy Khương Họa tại bãi biển đá đen, nơi hai năm trước họ đã từng trao nhau lời thề nguyện dưới ánh trăng. Khương Họa ngồi đơn độc trên một tảng đá lớn, mặc cho nước biển lạnh buốt tràn qua chân, đôi mắt cô vô định nhìn về phía chân trời mù mịt.

"Họa..." Nhược Vũ gọi khẽ, giọng cô khàn đặc vì đã gọi tên người kia suốt cả chặng đường dài.

Khương Họa không quay đầu lại. Gió biển thổi tung mái tóc rối bời, khiến cô trông như một linh hồn lạc lối giữa đại dương. "Chị đến đây làm gì? Đến để xem tôi thảm hại đến mức nào sao?"

Nhược Vũ bước tới, mặc kệ đôi giày đắt tiền bị cát và nước mặn bủa vây. Cô quỳ xuống bên cạnh Khương Họa, bàn tay run rẩy chạm vào bờ vai đang run lên bần bật vì lạnh. "Minh Triết kết thúc rồi. Tất cả những gì tôi làm... là để em được an toàn. Tấm séc đó, lời đe dọa đó, tất cả đều là bẫy của hắn."

Khương Họa bật cười, một tiếng cười chát chúa giữa tiếng sóng. Cô quay lại, ánh mắt rực lên sự đau đớn đến cùng cực. "An toàn? Chị dùng sự dối trá để đổi lấy sự an toàn cho tôi, nhưng chị có biết nó đã giết chết lòng tin của tôi không?"

Sự rạo rực của nỗi đau lan tỏa trong không gian mặn chát vị muối. Nhược Vũ không giải thích thêm, cô dùng đôi tay mềm mại của mình áp lấy khuôn mặt của Khương Họa, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh sáng mờ nhạt của trăng khuyết soi rọi một sự thật không thể chối từ: trong đôi mắt của Nhược Vũ lúc này không có danh vọng, không có Thẩm Thị, chỉ có một tình yêu cuồng dại và sự khẩn cầu đến nát lòng.

"Nhìn tôi đi, Khương Họa. Ánh mắt tôi có biết nói dối không?"

Sự kích thích từ hơi ấm quen thuộc giữa cái lạnh của đại dương khiến Khương Họa khựng lại. Cô nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ của Nhược Vũ, thấy ở đó sự bùng nổ của tất cả những kìm nén suốt thời gian qua. Sự gấp gáp của nhịp tim Nhược Vũ truyền qua lòng bàn tay, chạm vào trái tim đã đóng băng của cô.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản của sự hiểu lầm bắt đầu rạn nứt. Khương Họa không thể dối lòng rằng cô vẫn còn yêu, vẫn còn khao khát người phụ nữ này đến phát điên. Cô chộp lấy gáy Nhược Vũ, kéo cô vào một nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và gió biển.

Nụ hôn không hề dịu dàng, nó chứa đựng sự trừng phạt, sự oán hận và cả sự chiếm hữu tột độ. Nhược Vũ ôm chặt lấy Khương Họa, cảm nhận sự mềm mại của cơ thể đối phương đang dần nóng lên dưới lớp áo ướt sũng. Những tiếng rên khàn đặc hòa lẫn vào tiếng sóng vỗ rì rào trên cát.

"Đừng bao giờ... tự quyết định thay tôi một lần nữa," Khương Họa thì thầm giữa những nụ hôn gấp gáp, hơi thở cô nóng hổi phả vào làn da lạnh buốt của Nhược Vũ.

Hồi kết của những hiểu lầm đã tới, nhưng vết sẹo trong lòng vẫn còn đó. Dưới bầu trời đêm đầy sao, họ quấn lấy nhau như hai kẻ sống sót sau một trận đại nạn. Ánh mắt không biết nói dối đã đưa họ trở về bên nhau, nhưng họ biết, để xây dựng lại lòng tin từ đống tro tàn, cơn bão phía trước vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.