1,277 từ
Thượng Hải vào những ngày cuối năm thường chìm trong một màn sương mù ẩm ướt, cái lạnh len lỏi qua những tòa cao ốc bằng kính sáng loáng, thấm vào từng lớp áo dạ đắt tiền của dòng người hối hả. Trình Nam đứng trên ban công căn hộ ở tầng 22, điếu thuốc trên tay đã cháy đến tận đầu lọc, tàn thuốc rơi lả tả xuống mặt sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Trong tay anh là một bản quyết định điều chuyển công tác có đóng dấu đỏ chói của tổng công ty cầu đường. Thay vì chọn vị trí phó giám đốc kỹ thuật tại một dự án béo bở ở phía Nam như bao người mong ước, Trình Nam lại chọn một con đường mà đồng nghiệp cho là "tự sát": Hỗ trợ kỹ thuật giao thông tại trạm bảo dưỡng vùng Ali – khu vực khắc nghiệt và xa xôi nhất của Tây Tạng.
"Cậu điên rồi, Trình Nam!" – Tiếng nói của Lục Thần vẫn còn văng vẳng bên tai anh từ buổi tối hôm trước. "Ở đó không khí loãng, mùa đông tuyết phủ trắng xóa, cậu định lên đó để làm thợ sửa xe tải hay sao? Vì một người phụ nữ không đáng, cậu định hủy hoại cả tương lai của mình à?"
Trình Nam chỉ im lặng. Anh không biết giải thích thế nào cho bạn mình hiểu rằng, thứ anh cần lúc này không phải là tương lai, mà là một nơi để trốn chạy khỏi hiện tại. Thượng Hải quá chật chội, mỗi góc phố, mỗi quán cà phê, thậm chí là mùi hương hoa mộc trong gió cũng nhắc anh nhớ về sự phản bội của Lâm Hiểu. Người con gái anh từng dùng cả thanh xuân để bảo bọc, người từng hứa sẽ cùng anh xây dựng một tổ ấm, cuối cùng lại chọn rời xa anh để đi theo một đại gia có thể cho cô ấy những món đồ hiệu mà một kỹ sư trẻ như anh lúc đó chưa thể đáp ứng ngay lập tức.
Vết sẹo đó không chảy máu nữa, nhưng nó khiến trái tim anh trở nên khô khốc. Anh thấy mình lạc lõng giữa những bữa tiệc xã giao giả tạo, nơi người ta nâng ly chúc mừng thành công của nhau nhưng lại thầm mong đối phương ngã xuống. Trình Nam cần một cuộc thanh tẩy, anh cần đến một nơi mà tiếng lòng mình có thể át đi tiếng còi xe, một nơi mà bầu trời đủ rộng để anh thấy những vụn vỡ trong lòng mình thực ra rất nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ.
Sáng sớm hôm sau, Trình Nam rời đi chỉ với một chiếc balo lớn và bộ dụng cụ sửa chữa cơ khí chuyên dụng mà anh luôn coi như báu vật. Anh không để ai tiễn, lặng lẽ ra ga tàu hỏa. Chuyến tàu hỏa lên cao nguyên chạy ròng rã hai ngày đêm, đi xuyên qua những cánh đồng xanh mướt của miền trung, rồi leo dần lên những triền núi đá xám xịt của vùng Thanh Hải, trước khi tiến vào ranh giới của Tây Tạng.
Qua cửa sổ toa tàu, cảnh vật dần thay đổi. Những ngôi nhà cao tầng biến mất, thay vào đó là những dải thảo nguyên vàng úa trải dài vô tận dưới chân những dãy núi tuyết bạc đầu. Những đàn bò yak thong dong gặm cỏ, những lá cờ phong mã ngũ sắc bay phấp phới trong gió như những lời cầu nguyện không dứt. Trình Nam tựa đầu vào kính, cảm thấy lồng ngực mình – vốn dĩ luôn thắt lại vì căng thẳng ở thành phố – lần đầu tiên có thể hít một hơi thật sâu, dù không khí đã bắt đầu loãng dần.
Trạm dừng chân cuối cùng của anh là huyện Ali, nơi được mệnh danh là "nóc nhà của nóc nhà thế giới". Vừa bước xuống tàu, một luồng không khí khô khốc và lạnh buốt như dao cắt lập tức ập vào mặt. Trình Nam hơi choáng váng vì sốc độ cao, anh đưa tay vịn vào cột đèn bên đường, cố gắng điều hòa nhịp thở.
"Anh là kỹ sư Trình từ Thượng Hải tới phải không?"
Một giọng nói trong trẻo, mang theo âm hưởng mạnh mẽ của núi rừng vang lên. Trình Nam ngẩng đầu. Trước mặt anh là một cô gái bản địa chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi. Cô mặc bộ đồ dân tộc đơn giản với chiếc áo khoác lông cừu dày dặn, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, đính một viên đá ngọc bích nhỏ. Đôi gò má của cô đỏ ửng vì nắng gió cao nguyên, nhưng đôi mắt thì sáng rực, trong veo như nước hồ Namtso.
"Tôi là Nhã Đan, người của trạm bảo dưỡng đường bộ số 4. Tôi được giao nhiệm vụ đến đón anh."
Trình Nam gật đầu nhẹ, giọng anh hơi khàn: "Chào cô, tôi là Trình Nam. Làm phiền cô rồi."
Nhã Đan nhìn người đàn ông trước mặt. Anh cao lớn, gương mặt góc cạnh với bộ râu quai nón lởm chởm chưa kịp cạo, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng lại toát lên một vẻ phong trần, u sầu đầy sức hút. Cô đã gặp nhiều kỹ sư từ thành phố lên đây hỗ trợ, nhưng chưa ai mang theo một bầu tâm sự nặng nề như người đàn ông này. Cô không hỏi nhiều, chỉ nhanh nhẹn giúp anh xách chiếc balo nặng trịch ném lên thùng chiếc xe tải cũ nát đang đậu gần đó.
"Ở đây không có xe sang, không có khách sạn năm sao đâu, kỹ sư Trình." – Nhã Đan vừa khởi động máy, vừa nói qua tiếng động cơ nổ giòn – "Ở đây chỉ có gió, có đá và có những con người chân thật nhất. Anh sẽ phải học cách tự nấu cơm bằng bếp than, tự gánh nước từ suối nếu đường ống bị đóng băng. Anh... chịu được chứ?"
Trình Nam nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những dải mây trắng xóa vắt ngang đỉnh núi tuyết, tạo nên một đường kẻ chia cách giữa trời xanh và hạ giới. Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa lần đầu tiên xuất hiện sau nhiều tháng:
"Tôi đến đây không phải để hưởng thụ. Cô cứ yên tâm."
Nhã Đan liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác lạ kỳ. Cô chưa bao giờ thấy ai có vẻ mặt cam chịu nhưng lại kiên cường đến thế. Cô không biết rằng, người đàn ông này đang mang theo một trái tim đầy vết sẹo, và vùng đất Ali này sẽ là nơi anh chọn để chôn vùi quá khứ.
Chiếc xe tải lao đi trên con đường đá gập ghềnh, hướng thẳng về phía chân trời xa tắp. Trình Nam nhìn những cột mốc km lùi dần về phía sau. Anh thầm nhủ: "Lâm Hiểu, Thượng Hải, những ngày tháng ngu ngốc đó... vĩnh biệt."
Anh không biết rằng, tại vùng đất khắc nghiệt này, có một cô gái tên Nhã Đan sẽ lặng lẽ quan sát anh, yêu thầm anh, và dùng sự thuần khiết của mình để chữa lành cho anh. Nhưng đó là chuyện của sau này. Còn hiện tại, Trình Nam chỉ muốn chìm vào giấc ngủ giữa tiếng gió rít của cao nguyên, mong rằng khi tỉnh dậy, nỗi đau trong lòng sẽ nhẹ đi một chút, như dải mây trắng đang tan dần trên đỉnh núi kia.