MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1Chương 2: Những vết dầu mỡ

Chân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1

Chương 2: Những vết dầu mỡ

723 từ · ~4 phút đọc

Ngày đầu tiên của Trình Nam tại trạm bảo dưỡng số 4 bắt đầu bằng một cơn đau đầu âm ỉ do thiếu oxy. Anh tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ xây bằng gạch xám, bên trong chỉ có một chiếc giường gỗ đơn, một chiếc tủ sắt rỉ sét và một chiếc bàn cũ. Tiếng gió ở Ali không bao giờ ngừng, nó giống như một tiếng hú dài của một loài mãnh thú đang canh giữ vùng cao nguyên này.

Trình Nam vốc một vốc nước lạnh để tỉnh táo, rồi anh bước ra ngoài xưởng. Công việc ở đây nặng nề hơn anh tưởng. Những chiếc xe tải chở nhu yếu phẩm vượt đèo thường xuyên bị hỏng hóc do địa hình và thời tiết. Khi anh bước vào xưởng, mấy người thợ bản địa đang vây quanh một chiếc xe Giải Phóng đời cũ, họ loay hoay mãi mà không nổ được máy.

Trình Nam không nói không rằng, anh cởi chiếc áo khoác dày, mặc vào bộ đồ bảo hộ lấm lem dầu mỡ, rồi lặng lẽ chui xuống gầm xe. Đôi bàn tay của một kỹ sư từng ngồi phòng máy lạnh ở Thượng Hải giờ đây chạm vào những khối kim loại lạnh ngắt và cáu bẩn.

Nhã Đan đứng từ xa, tay cầm chiếc bình giữ nhiệt, lặng lẽ quan sát anh. Cô thấy anh tập trung đến mức đôi mày nhíu chặt lại, những ngón tay thon dài khéo léo kiểm tra từng con ốc, từng sợi dây điện. Sau khoảng nửa giờ, tiếng động cơ bỗng vang lên giòn giã, xua tan cái tĩnh mịch của buổi sớm. Mấy người thợ Tạng reo hò, họ nhìn Trình Nam bằng ánh mắt đầy nể phục.

Trình Nam chui ra, gương mặt anh dính đầy dầu máy đen kịt. Anh định lấy vạt áo lau đi thì một bàn tay nhỏ nhắn chìa một chiếc khăn sạch ra trước mặt anh.

"Anh lau bằng cái này đi. Dầu này khó sạch lắm." – Nhã Đan nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng ấm áp.

Trình Nam khựng lại, anh nhận lấy chiếc khăn, khẽ gật đầu: "Cảm ơn."

"Anh uống chút trà bơ đi. Bố tôi nói, người thành phố lên đây mà làm việc nặng ngay là dễ đổ bệnh lắm." – Cô rót một bát trà đầy, hơi nóng bốc lên mang theo mùi thơm ngậy của bơ và mặn của muối.

Trình Nam đón lấy bát trà, cảm nhận hơi ấm lan từ lòng bàn tay vào tận tim. Anh nhấp một ngụm, vị lạ lẫm nhưng lại khiến cơ thể đang run rẩy vì lạnh của anh dịu lại. Anh nhìn Nhã Đan, cô gái này luôn xuất hiện một cách tình cờ nhưng đúng lúc. Anh thấy cô đang nhìn mình bằng một ánh mắt rất lạ – một sự quan tâm vượt mức đồng nghiệp nhưng lại được giấu kín sau vẻ ngoài bình thản.

Trình Nam vội vàng dời mắt đi, anh chưa sẵn sàng để đón nhận bất kỳ sự ấm áp nào từ phụ nữ. Quá khứ ở Thượng Hải dạy anh rằng, sự dịu dàng đôi khi chỉ là một lớp vỏ bọc cho những nỗi đau sau này.

Cả ngày hôm đó, Trình Nam lao vào công việc như một kẻ cuồng tín. Anh sửa hết chiếc xe này đến chiếc xe khác, tay chân rướm máu vì chạm vào kim loại sắc nhọn giữa cái lạnh buốt giá. Anh muốn mình thật mệt, mệt đến mức khi đặt lưng xuống giường là có thể chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, để những hình bóng của Lâm Hiểu không còn cơ hội hiện về trong những giấc mơ.

Nhã Đan vẫn ở đó, lúc thì mang cho anh ít hạt thông rang, lúc thì lặng lẽ thu dọn những dụng cụ anh để vương vãi. Cô không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn dáng lưng cô độc của anh. Trong lòng cô dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Cô yêu cái cách anh làm việc, yêu sự nghiêm túc và cả nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt anh. Nhưng cô chỉ dám giữ nó cho riêng mình, giống như những đóa hoa dại ngoài kia, cứ lặng lẽ nở rồi tàn giữa sương gió Ali mà không cần ai biết đến.