MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1Chương 3: Khi ký ức tan vào hư không

Chân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1

Chương 3: Khi ký ức tan vào hư không

678 từ

Một tuần trôi qua, Trình Nam bắt đầu quen với nhịp sống chậm rãi ở vùng cao. Ở đây không có những cuộc họp căng thẳng, không có tiếng chuông điện thoại thúc giục doanh số. Chỉ có tiếng búa gõ vào sắt thép và tiếng kinh cầu của những người dân đi ngang qua trạm.

Tối hôm đó, Trình Nam ngồi ngoài sân trạm, nhìn lên bầu trời sao Ali. Ở độ cao này, những vì sao dường như to hơn và gần hơn bao giờ hết, cảm tưởng như chỉ cần đưa tay ra là có thể hái được một nắm tinh tú. Anh lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh đã cũ, góc ảnh đã sờn rách. Trong ảnh là anh và Lâm Hiểu, chụp vào ngày họ kỷ niệm ba năm bên nhau ở bến Thượng Hải.

Ánh mắt anh tối lại, ngón tay cái vuốt ve gương mặt người phụ nữ trong ảnh. Sự phản bội của cô ấy giống như một liều thuốc độc ngấm dần vào máu thịt anh, khiến anh dù đã đi xa hàng nghìn cây số vẫn không thể thoát khỏi cảm giác bị vứt bỏ.

Bỗng nhiên, một cơn gió lốc thổi mạnh qua, cuốn tấm ảnh trên tay anh bay vút vào không trung, rồi rơi thẳng xuống lò than hồng đang cháy dở ở góc sân. Trình Nam hốt hoảng định lao tới nhặt, nhưng anh dừng lại.

Anh nhìn tấm ảnh nhanh chóng bị ngọn lửa liếm lấy, đen lại, rồi hóa thành tro bụi trong tích tắc. Trái tim anh thắt lại một cái, rồi đột nhiên nhẹ hẫng. Có lẽ, ngay cả ông trời cũng muốn anh phải buông bỏ.

"Tiếc lắm sao anh?"

Nhã Đan từ phía sau bước tới, cô đã đứng đó từ bao giờ và nhìn thấy tất cả. Cô không biết người trong ảnh là ai, nhưng cô nhìn thấy nỗi đau tột cùng trong ánh mắt của Trình Nam khi nhìn tấm ảnh ấy cháy thành tro.

Trình Nam im lặng hồi lâu, rồi anh thở dài một hơi, làn khói trắng tan vào không trung. "Không tiếc. Chỉ là thấy hóa ra mọi thứ có thể biến mất dễ dàng như vậy."

Nhã Đan ngồi xuống bậc thềm cạnh anh, cách một khoảng vừa đủ để không làm anh thấy khó chịu. "Người già ở Tây Tạng chúng tôi nói, thứ gì đã mất đi tức là duyên nợ đã hết. Anh đốt nó đi, cũng là đang giải thoát cho chính mình. Núi thần Kailash sẽ không để ai mang theo gánh nặng quá khứ mà bước tiếp đâu."

Trình Nam nhìn sang cô gái bên cạnh. Dưới ánh trăng bạc, gương mặt Nhã Đan mang một vẻ đẹp thuần khiết và thanh thản đến lạ lùng. Cô không có vẻ sắc sảo như những phụ nữ anh từng gặp ở thành phố, nhưng cô có sự tĩnh lặng của núi rừng, thứ mà anh đang khao khát có được.

"Nhã Đan, cô có bao giờ buồn không?" – Anh hỏi, một câu hỏi ngây ngô nhưng thật tâm.

Nhã Đan mỉm cười, đôi mắt cô phản chiếu ánh sao trời. "Có chứ. Nhưng buồn thì cứ buồn thôi, rồi mai mặt trời vẫn mọc trên đỉnh núi tuyết. Ở đây, sự sống rất quý giá, chúng tôi không có thời gian để buồn quá lâu cho những thứ đã qua."

Cô khẽ chạm vào tay anh, một cái chạm rất nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để Trình Nam cảm thấy một luồng điện ấm áp. Nhã Đan vội thu tay về, tim cô đập loạn nhịp. Cô muốn nói với anh rằng: “Nếu anh thấy cô đơn, em sẽ ở đây với anh”, nhưng lời nói lại nghẹn lại nơi cổ họng. Cô sợ sự vội vàng của mình sẽ khiến anh lùi lại phía sau.

Đêm đó, Trình Nam lần đầu tiên ngủ một giấc không mộng mị. Tấm ảnh đã mất, và dường như một phần gánh nặng trong lòng anh cũng theo làn khói kia mà tan vào hư không.