645 từ
Công tác cứu hộ trên cao nguyên không bao giờ báo trước. Lúc ba giờ sáng, tiếng chuông báo động của trạm vang lên dồn dập. Một chiếc xe chở đoàn bác sĩ tình nguyện bị chết máy giữa đèo Khunjerab, nhiệt độ ngoài trời lúc này là âm 15 độ C, nếu không cứu hộ kịp thời, mọi người trên xe sẽ bị đông cứng.
Trình Nam là người đầu tiên bật dậy. Anh mặc áo khoác, kiểm tra lại bộ đồ nghề rồi nhảy lên chiếc xe kéo chuyên dụng.
"Anh Trình, đợi đã! Tôi đi cùng anh!" – Nhã Đan chạy tới, trên tay mang theo một túi lớn chăn lông cừu và bình oxy.
"Nguy hiểm lắm, cô ở lại đi!" – Trình Nam quát lớn giữa tiếng gió rít.
"Tôi biết đường tắt và biết sơ cứu! Anh cần tôi!" – Nhã Đan kiên quyết leo lên ghế phụ.
Trình Nam nhìn vào ánh mắt kiên định của cô, anh không tranh cãi nữa, nhấn ga lao xe vào màn đêm trắng xóa của tuyết và gió. Trên suốt quãng đường đi, tầm nhìn gần như bằng không. Trình Nam phải căng mắt nhìn con đường mòn cheo leo bên vách núi.
Khi đến nơi, chiếc xe cứu thương đã bị tuyết vùi lấp một nửa. Trình Nam nhanh chóng nhảy xuống, anh dùng xẻng đào tuyết, đôi tay anh đỏ bừng vì lạnh nhưng anh không dừng lại. Nhã Đan cũng không kém cạnh, cô thoăn thoắt bò vào trong xe, dùng chăn ủ ấm cho những bác sĩ đang run cầm cập và hướng dẫn họ thở oxy.
Trong lúc Trình Nam đang loay hoay sửa bộ phận khởi động dưới gầm xe cứu thương, một tảng băng từ phía trên cao bất ngờ rơi xuống ngay cạnh anh.
"Anh Trình! Cẩn thận!" – Nhã Đan hét lớn, cô lao tới đẩy anh ra theo bản năng.
Cả hai ngã nhào xuống lớp tuyết dày. Trình Nam nhanh chóng ôm lấy Nhã Đan, dùng cơ thể mình bao bọc cho cô khỏi những mảnh băng vụn bắn tung tóe. Trong khoảnh khắc ấy, giữa cái lạnh thấu xương của Ali, Trình Nam cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của Nhã Đan đang run rẩy trong vòng tay mình. Mùi hương cỏ dại nhàn nhạt trên tóc cô khiến anh bỗng thấy một sự thôi thúc bảo vệ mãnh liệt.
"Cô có sao không?" – Anh hỏi, giọng nói đầy sự lo lắng mà chính anh cũng không nhận ra.
Nhã Đan ngước nhìn anh, hơi thở cô phả vào mặt anh những làn khói trắng. Ở khoảng cách gần như vậy, cô có thể thấy rõ sự lo lắng trong đôi mắt anh. Tim cô thắt lại vì xúc động. Cô khẽ lắc đầu, nấp vào lòng anh thêm một chút.
Trình Nam đỡ cô dậy, phủi tuyết trên áo cô. Anh không buông tay ngay lập tức mà siết nhẹ vai cô một cái như để trấn an. Đó không phải là tình yêu, nhưng đó là sự bắt đầu của một niềm tin.
Sau ba tiếng đồng hồ vật lộn, chiếc xe cứu thương cuối cùng cũng nổ máy. Khi đưa được mọi người về trạm an toàn, trời đã hửng sáng. Trình Nam đứng nhìn bình minh rực rỡ nhuộm hồng đỉnh núi tuyết. Anh thấy Nhã Đan đang phân phát canh nóng cho mọi người, thi thoảng cô lại quay đầu lại nhìn anh và mỉm cười.
Trình Nam khẽ nhếch môi. Anh nhận ra rằng, ở nơi này, anh không chỉ đang sửa chữa những chiếc xe hỏng, mà anh đang từng chút một sửa chữa lại chính trái tim mình. Sự bảo vệ của anh dành cho Nhã Đan lúc nãy, và sự lo lắng của cô dành cho anh, đã bắt đầu dệt nên một dải mây xanh hy vọng trong tâm hồn anh.