MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1Chương 5: Tiếng cười trên cao nguyên

Chân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1

Chương 5: Tiếng cười trên cao nguyên

548 từ

Sau vụ cứu hộ trên đèo Khunjerab, danh tiếng của "kỹ sư Trình từ thành phố" lan rộng khắp vùng. Những người dân Tạng địa phương bắt đầu mang những chiếc máy cày, máy phát điện cũ kỹ đến nhờ anh sửa. Trình Nam nhận ra rằng, ở nơi thiếu thốn này, một chiếc máy hỏng không chỉ là vật chất, mà là cả sinh kế của một gia đình.

Nhã Đan thấy anh bận rộn từ sáng đến tối mịt, đôi bàn tay luôn lấm lem vết dầu mỡ cứng đầu. Một buổi chiều, khi nắng vàng nhạt phủ lên những đống sắt vụn ngoài sân, cô bước lại gần, bối rối nghịch vạt áo lông cừu rồi khẽ nói:

"Anh Trình, anh... anh có thể dạy tôi một chút về máy móc không? Tôi muốn giúp anh những việc vặt, để anh có thời gian nghỉ ngơi."

Trình Nam đang loay hoay với một chiếc lốc máy, anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đầy khát khao và chân thành của cô gái nhỏ. Anh định từ chối vì không muốn cô phải chịu bẩn, nhưng nhìn đôi bàn tay thô ráp vì lao động của Nhã Đan, anh chợt hiểu ra: ở đây, sự lao động chính là niềm tự hào.

"Được thôi. Cô ngồi xuống đây." – Trình Nam chỉ vào một chiếc ghế gỗ thấp.

Anh bắt đầu dạy cô cách phân biệt các loại cờ-lê, cách kiểm tra bugi và làm sạch bộ lọc gió. Trình Nam nói rất chậm, ngôn ngữ kỹ thuật khô khan được anh ví von bằng những hình ảnh đời thường nhất để Nhã Đan dễ hiểu.

"Cô xem, cái máy này cũng giống như con người vậy. Nếu tim nó không đập (không nổ máy), thì phải xem nó có bị nghẹn ở đâu không (tắc xăng), hay là hơi thở nó có vấn đề (lọc gió)."

Nhã Đan nghe như nuốt từng lời. Cô không chỉ học về máy móc, mà cô đang học cách bước vào thế giới của anh. Những lúc anh cầm tay cô để chỉ cách vặn một con ốc cứng đầu, tim Nhã Đan lại đập loạn nhịp. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp găng tay mỏng, khiến cô thấy cái lạnh của Ali dường như biến mất hoàn toàn.

Cô yêu thầm anh, yêu cái cách anh nhẫn nại giải thích từng chút một, yêu cả vẻ mặt nghiêm nghị khi anh tập trung. Nhã Đan biết anh vẫn còn mang theo nỗi buồn, nên cô chưa bao giờ dám hỏi về "người cũ". Cô chỉ lặng lẽ quan sát, thấy anh cười nhiều hơn khi nhìn thấy những đứa trẻ bản địa reo hò khi máy phát điện hoạt động trở lại.

"Anh Trình, anh cười trông đẹp lắm. Sau này anh hãy cười nhiều hơn nhé." – Cô buột miệng nói rồi đỏ bừng mặt, cúi gầm xuống lau vết dầu trên sàn.

Trình Nam khựng lại. Đã bao lâu rồi không ai khen anh cười đẹp? Ở Thượng Hải, người ta chỉ quan tâm anh kiếm được bao nhiêu tiền, thiết kế được công trình lớn thế nào. Anh nhìn Nhã Đan, thấy sự thuần khiết của cô giống như một liều thuốc chữa lành những vết rạn trong tâm hồn mình.