MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1Chương 6: Bức thư từ phương xa

Chân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1

Chương 6: Bức thư từ phương xa

576 từ

Một buổi sáng, nhân viên bưu điện vùng cao trên chiếc xe gắn máy cũ kỹ dừng lại trước cổng trạm. Anh ta đưa cho Trình Nam một phong bì dày, trên đó ghi địa chỉ gửi từ Thượng Hải.

Trình Nam nhìn nét chữ quen thuộc trên phong bì, hơi thở anh bỗng chốc trở nên dồn dập. Đó là chữ của Lâm Hiểu. Anh mang bức thư về phòng, ngồi lặng yên trên chiếc giường đơn rất lâu mới đủ can đảm để mở ra.

Lâm Hiểu viết rất dài. Cô ấy kể về cuộc sống xa hoa nhưng không hạnh phúc bên người đàn ông kia. Cô ấy nói cô ấy hối hận, nói rằng cô ấy nhớ những ngày tháng bình dị bên anh, và mong anh quay về để bắt đầu lại.

"Trình Nam, em biết anh lên Tây Tạng để trốn tránh em. Em đã sai rồi, làm ơn hãy cho em một cơ hội chuộc lỗi..."

Những dòng chữ như những lưỡi dao nhỏ, cứa vào vết sẹo chưa lành hẳn trong tim anh. Trình Nam cảm thấy nghẹt thở. Quá khứ rực rỡ và đau đớn ấy dường như muốn kéo anh rời khỏi sự bình yên của Ali. Anh tự hỏi, liệu mình có còn yêu cô ấy không? Hay đó chỉ là sự nuối tiếc cho một thanh xuân đã mất?

Buổi chiều hôm đó, Trình Nam không ra xưởng. Anh ngồi lặng lẽ bên bờ suối cạn, nhìn những rặng núi tuyết nhuốm màu hoàng hôn đỏ thẫm.

Nhã Đan mang cho anh một ít bánh tsampa khô, thấy anh ngồi thẫn thờ, cô không bước lại gần ngay. Cô đứng từ xa, nhìn bóng lưng cô độc của anh giữa không gian bao la, lòng cô bỗng thắt lại. Cô biết có chuyện gì đó đã xảy ra qua bức thư sáng nay. Sự nhạy cảm của một người con gái đang yêu thầm cho cô thấy rằng, người phụ nữ kia vẫn còn sức ảnh hưởng rất lớn đến người đàn ông này.

Cô không ghen, chỉ thấy đau lòng cho anh. Cô muốn chạy lại ôm lấy anh, nói rằng thế giới ngoài kia có thể tàn nhẫn, nhưng ở đây có núi rừng và có cô luôn bảo vệ anh. Nhưng cô chỉ là Nhã Đan – một cô gái miền núi bình thường, cô có tư cách gì để giữ chân một kỹ sư tài giỏi như anh?

Tối muộn, khi Trình Nam định châm lửa đốt bức thư như thói quen cũ, Nhã Đan bước lại gần, cô khẽ đặt tay lên vai anh:

"Anh Trình, nếu đốt đi mà anh vẫn không quên được, thì đừng đốt. Hãy để nó ở một góc nào đó, cho đến khi anh nhìn thấy nó mà không còn thấy đau nữa, lúc đó anh mới thực sự tự do."

Trình Nam nhìn vào mắt Nhã Đan. Đôi mắt cô trong veo như phản chiếu cả bầu trời Ali, không một chút tạp niệm. Anh bỗng nhận ra, sự trốn chạy của mình bấy lâu nay thực chất là hèn nhát. Nhã Đan nói đúng, tự do không phải là xóa bỏ quá khứ, mà là đối diện với nó bằng một trái tim thản nhiên.

Anh gấp bức thư lại, cất vào ngăn kéo sâu nhất. Anh nhìn Nhã Đan, cảm kích vô cùng: "Cảm ơn cô, Nhã Đan. Nếu không có cô, có lẽ tôi đã lạc lối thêm lần nữa."