677 từ
Hàng năm, vào mùa thu hoạch, dân làng quanh trạm bảo dưỡng thường tổ chức một buổi lễ tạ ơn núi thần Kailash. Đây là dịp để mọi người quây quần, nhảy múa và cầu nguyện cho một mùa đông bình an.
Trình Nam được mọi người kính trọng mời đến tham gia với tư cách khách quý. Anh vốn dĩ không thích những nơi ồn ào, nhưng vì có Nhã Đan thúc giục, anh cũng bằng lòng đi theo.
Đêm hôm đó, một đống lửa lớn được đốt lên giữa bãi đất trống. Mùi thịt cừu nướng thơm phức hòa cùng mùi rượu lúa mạch nồng nàn. Nhã Đan hôm nay mặc bộ lễ phục đẹp nhất của mình, mái tóc được đính những hạt đá san hô đỏ rực, trông cô lộng lẫy và tràn đầy sức sống.
Mọi người nắm tay nhau thành vòng tròn, nhảy điệu múa truyền thống. Trình Nam ngồi ở một góc tối, nhấp từng ngụm rượu cay nồng, lặng lẽ nhìn Nhã Đan đang hòa mình vào điệu múa. Dưới ánh lửa bập bùng, nụ cười của cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Anh chợt nhận ra, sự sống ở đây tuy khắc nghiệt nhưng lại vô cùng mãnh liệt và thuần khiết.
Bất ngờ, Nhã Đan rời khỏi vòng tròn, cô bước về phía anh, đưa bàn tay nhỏ bé ra trước mặt anh, đôi mắt long lanh:
"Kỹ sư Trình, anh không được ngồi đây một mình mãi đâu. Ra đây nhảy với chúng tôi đi!"
Trình Nam lúng túng: "Tôi... tôi không biết nhảy."
"Cứ nắm tay mọi người, nhịp chân theo tiếng trống là được mà. Đi mà anh!" – Cô nài nỉ, giọng nói ngọt ngào như mật ong.
Trình Nam không nỡ từ chối, anh đứng dậy, bàn tay to lớn của anh bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nhã Đan. Một cảm giác rung động kỳ lạ chạy dọc sống lưng anh. Lần đầu tiên anh chủ động nắm tay một người phụ nữ sau khi rời Thượng Hải, và cảm giác đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự tin cậy.
Họ cùng nhau hòa vào vòng tròn. Giữa tiếng trống rộn rã và tiếng hát vang vọng của những người đàn ông Tạng, Trình Nam thấy tâm hồn mình như được mở toang ra. Anh không còn nghĩ về bức thư, không còn nghĩ về Lâm Hiểu. Lúc này, chỉ có hơi ấm từ bàn tay Nhã Đan và ánh lửa đang sưởi ấm tâm hồn anh.
Nhã Đan nhìn sang anh, thấy gương mặt anh đã giãn ra, đôi mắt anh bắt đầu có ánh sáng của niềm vui. Cô thầm nguyện cầu dưới chân núi thần: “Cầu xin thần linh hãy để nụ cười này ở lại trên môi anh mãi mãi. Dù em chỉ có thể đứng cạnh anh như một người bạn, em cũng mãn nguyện rồi.”
Khuya muộn, khi đám đông bắt đầu tản đi, Trình Nam dắt Nhã Đan đi bộ về trạm. Đường về vắng lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua những bụi cỏ khô.
"Nhã Đan, cảm ơn cô vì tất cả." – Trình Nam đột ngột nói.
"Anh lại khách sáo rồi." – Cô cười khẽ.
"Không, tôi nói thật. Nếu không có cô, tôi sẽ không biết rằng cuộc sống này vẫn còn những điều tốt đẹp đến thế." – Trình Nam dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô.
Nhã Đan thấy tim mình như ngừng đập. Cô biết đây là thời điểm tốt nhất để nói ra lòng mình, nhưng cô chọn cách im lặng. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười chứa đựng tất cả sự dịu dàng và sủng ái dành cho anh. Với cô, tình yêu không nhất thiết phải là sự sở hữu, mà là sự bảo vệ – bảo vệ cho trái tim anh được bình yên trở lại.
Sự chữa lành của Trình Nam đã đi được một nửa chặng đường, và Nhã Đan chính là dải mây xanh bao bọc lấy chân trời của anh, lặng lẽ nhưng vô cùng kiên định.