MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1Chương 8: Đêm trong túp lều du mục

Chân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1

Chương 8: Đêm trong túp lều du mục

597 từ

Mùa đông ở Ali không chỉ mang đến cái lạnh, mà còn mang đến những sự cố hỏng hóc máy móc ở những vùng sâu vùng xa nhất. Một cuộc điện thoại khẩn cấp từ một cụm dân cư du mục cách trạm bảo dưỡng hơn sáu mươi cây số báo rằng máy sưởi trung tâm của họ bị hỏng, và trẻ em đang bắt đầu đổ bệnh. Trình Nam không chút do dự, thu xếp đồ nghề lên chiếc xe Jeep cũ. Nhã Đan, như một lẽ tự nhiên, đã ngồi sẵn ở ghế phụ với túi thuốc và lương khô.

Quãng đường đi không dài nhưng địa hình hiểm trở khiến họ mất hơn bốn tiếng đồng hồ. Khi sửa xong hệ thống sưởi thì trời đã sập tối, và một trận bão tuyết bất ngờ đổ ập xuống, cắt đứt đường về. Trình Nam và Nhã Đan buộc phải ở lại trong một túp lều bạt (Yurt) trống của gia đình người du mục.

Không gian bên trong túp lều nhỏ hẹp, chỉ có một lò sưởi bằng phân bò khô đang cháy âm ỉ và vài tấm thảm lông cừu trải dưới sàn. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít gào như muốn hất tung mái lều bạt.

"Anh Trình, anh lạnh không?" - Nhã Đan lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô vừa nói vừa rót cho anh chén trà nhài nóng.

Trình Nam ngồi tựa lưng vào cột lều, đôi bàn tay đỏ ửng vì làm việc ngoài trời lạnh. Anh đón lấy chén trà, nhìn khói trắng bay lên: "Tôi ổn. Chỉ lo sáng mai tuyết dày quá xe không đi được."

Nhã Đan ngồi xuống đối diện anh. Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt cô hiện lên vẻ dịu dàng đến lạ. Cô lấy từ trong túi ra một lọ mỡ cừu, khẽ nắm lấy bàn tay thô ráp của Trình Nam. Anh giật mình định rụt lại, nhưng cô giữ chặt:

"Tay anh nứt nẻ hết rồi. Để tôi bôi cho, nếu không ngày mai sẽ chảy máu đấy."

Trình Nam để yên. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang tỉ mỉ xoa dầu lên những vết chai sần của mình. Sự chăm sóc này quá đỗi chân thành, không một chút vụ lợi, khiến trái tim vốn dĩ luôn đề phòng của anh khẽ run lên. Nhã Đan cúi đầu, cố giấu đi đôi mắt đang long lanh cảm xúc. Cô yêu thầm anh, yêu cả những vết chai này vì chúng là minh chứng cho sự tận tụy của anh với mảnh đất này. Cô thèm được nói ra, nhưng cô sợ nếu nói ra, sự bình yên này sẽ tan vỡ.

"Nhã Đan, tại sao cô lại tốt với tôi như vậy?" - Trình Nam đột ngột hỏi, giọng anh trầm ấm giữa đêm đông.

Nhã Đan khựng lại, tim đập liên hồi. Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười che giấu: "Vì anh là kỹ sư giỏi nhất của trạm chúng tôi. Anh bảo vệ những con đường, thì chúng tôi phải bảo vệ anh chứ."

Trình Nam nhìn sâu vào mắt cô, anh thấy trong đó có điều gì đó nhiều hơn là tình đồng nghiệp, nhưng anh chọn cách không bóc trần nó. Anh chưa thể đáp lại, nên im lặng là cách tốt nhất để không làm tổn thương đóa hoa dại kiên cường này. Đêm đó, họ nằm hai phía của lò sưởi, nghe tiếng hơi thở của nhau hòa cùng tiếng gió, một sự chữa lành không lời đang âm thầm diễn ra.