539 từ
Mối quan hệ giữa Trình Nam và Nhã Đan trở nên khăng khít hơn, nhưng Trình Nam vẫn giữ một ranh giới nhất định. Anh bắt đầu dạy cô nhiều hơn về kỹ thuật, coi đó là cái cớ để có thể ở bên cạnh cô mỗi ngày mà không khiến cô cảm thấy áp lực.
Trong xưởng sửa chữa, hai bóng người một cao lớn, một nhỏ bé thường xuyên đứng cạnh nhau dưới ánh đèn điện vàng nhạt. Trình Nam kiên nhẫn chỉ cho Nhã Đan cách căn chỉnh dây curoa, cách nghe tiếng máy để đoán bệnh. Nhã Đan học rất nhanh, đôi khi cô cố tình hỏi những câu ngây ngô chỉ để được nghe anh giải thích thêm một lần nữa.
Một ngày nọ, một đồng nghiệp trong trạm trêu đùa: "Kỹ sư Trình này, cậu với Nhã Đan cứ như hình với bóng ấy nhỉ? Hay là cưới nhau đi, trạm chúng tôi sẽ làm đám cưới to nhất Ali cho hai người!"
Nhã Đan đỏ mặt, vội vàng bỏ chạy vào trong. Trình Nam chỉ mỉm cười nhạt, nhưng trong lòng anh lại có những gợn sóng. Anh biết tình cảm của Nhã Đan, và anh cũng biết lòng mình đang dần tan băng. Nhưng bức thư của Lâm Hiểu vẫn còn nằm trong ngăn kéo như một lời nhắc nhở về sự thất bại của quá khứ. Anh sợ mình không đủ tốt, sợ mình sẽ lại mang đến nỗi buồn cho cô gái đáng trân trọng này.
Tối đó, anh thấy Nhã Đan ngồi một mình trên sân thượng của trạm, nhìn lên bầu trời đầy sao. Anh bước tới, khoác cho cô chiếc áo ấm: "Sao không vào nhà? Ngoài này lạnh lắm."
Nhã Đan không quay đầu lại, cô khẽ nói: "Anh Trình, anh vẫn còn định quay về thành phố phải không?"
Trình Nam khựng lại. Anh nhìn lên dải ngân hà bao la: "Trước đây tôi từng nghĩ vậy. Nhưng giờ, tôi không chắc nữa."
Nhã Đan quay lại, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng nhưng cũng đầy lo sợ: "Nếu anh muốn đi, em cũng sẽ không giữ. Nhưng xin anh, trước khi đi, hãy để em sủng anh thêm một chút nữa. Ở đây không có gì quý giá, chỉ có lòng chân thành của người dân núi rừng thôi."
Trình Nam cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng. Anh muốn ôm lấy cô, nói rằng anh sẽ không đi đâu cả, rằng anh trân trọng sự sủng ái lặng lẽ này hơn bất cứ điều gì trên đời. Nhưng anh chỉ khẽ đặt tay lên đầu cô, xoa nhẹ: "Ngốc quá. Vào nhà đi, tôi còn phải dạy cô cách thay dầu phanh cho chiếc xe Jeep ngày mai nữa."
Sự né tránh của anh không làm Nhã Đan buồn, trái lại cô thấy ấm lòng vì anh đã không đẩy cô ra xa. Cô biết anh cần thời gian, và cô sẵn sàng dùng cả tuổi xuân để đợi anh tự tay mở cánh cửa trái tim mình. Phần 1 của hành trình đang dần đi đến những ngày cuối của sự cô độc, nhường chỗ cho một mầm xanh tình yêu đang nảy nở trên đá xám cao nguyên.