767 từ · ~4 phút đọc
Mùa đông ở vùng Ali ngày càng khắc nghiệt, những cơn gió rít gào qua khe cửa như muốn nhắc nhở con người về sự nhỏ bé của mình trước thiên nhiên. Trình Nam ngồi trong căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng anh lên bức tường gạch thô. Đã hơn một tuần kể từ khi bức thư của Lâm Hiểu đến, nó vẫn nằm im lìm trong ngăn kéo sâu nhất, nhưng sự hiện diện của nó giống như một khối đá nặng đè lên lồng ngực anh mỗi đêm.
Sáng sớm hôm đó, Trình Nam ra xưởng sớm hơn thường lệ. Anh lao vào sửa chữa bộ truyền động cho chiếc xe tải hạng nặng của trạm. Dầu mỡ đen kịt bám đầy vào kẽ tay, mùi kim loại nồng nặc, nhưng tâm trí anh lại không tập trung được. Anh lỡ tay làm rơi chiếc cờ-lê xuống sàn xi măng tạo nên một tiếng "keng" chói tai.
"Anh Trình, anh lại mất ngủ phải không?"
Nhã Đan bước vào, trên tay là bát canh lúa mạch nóng hổi. Cô không cần nhìn vào ngăn kéo cũng biết điều gì đang giày vò anh. Sự nhạy cảm của một cô gái đang yêu thầm cho cô thấy rằng, mỗi khi anh trở nên im lặng bất thường, chính là lúc những bóng ma cũ đang tìm về.
Trình Nam lau tay vào chiếc giẻ bẩn, khẽ gật đầu: "Ừ, không khí dạo này loãng quá, tôi hơi khó thở."
Nhã Đan đặt bát canh xuống bàn gỗ, cô đứng đối diện anh, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của người đàn ông trước mặt. "Anh Trình, anh nói dối tệ lắm. Ở Ali này, không khí loãng thật, nhưng thứ làm anh nghẹt thở không phải là thiếu oxy, mà là bức thư đó."
Trình Nam khựng lại. Anh không ngờ cô gái vốn dĩ luôn dịu dàng, chiều chuộng anh lại có lúc dứt khoát như vậy. Nhã Đan bước lại gần hơn một chút, mùi hương cỏ dại từ chiếc áo lông cừu của cô nhẹ nhàng lan tỏa.
"Nếu anh cứ cất nó trong ngăn kéo, nó sẽ mãi là một vết thương hở. Anh sợ nếu mở nó ra, anh sẽ muốn quay về Thượng Hải đúng không? Hay anh sợ nếu đối diện với nó, anh sẽ nhận ra mình chưa từng quên?"
"Nhã Đan..." - Trình Nam giọng trầm xuống.
"Em không muốn thấy anh cứ sống nửa vời thế này." - Nhã Đan lần đầu tiên dùng từ "em" một cách tự nhiên nhất - "Anh ở đây, nhưng linh hồn anh vẫn bị xích lại ở bến Thượng Hải kia. Như thế không công bằng với bản thân anh, và cũng không công bằng với... núi rừng ở đây."
Trình Nam nhìn Nhã Đan, anh thấy sự can đảm trong ánh mắt cô. Cô yêu anh, yêu đến mức sẵn sàng đẩy anh đối diện với sự thật, dù sự thật đó có thể khiến anh rời xa cô mãi mãi. Sự sủng ái của cô dành cho anh không phải là sự nuông chiều mù quáng, mà là mong muốn anh được tự do thực sự.
Tối hôm đó, Trình Nam trở về phòng. Anh mở ngăn kéo, lấy bức thư ra. Anh đọc lại nó một lần nữa, chậm rãi. Những lời hối lỗi của Lâm Hiểu, những lời hứa hẹn về một tương lai xa hoa... giờ đây đối với anh thật lạ lẫm. Anh nhận ra rằng, điều anh luyến tiếc không phải là cô ấy, mà là cái tôi ngây thơ đã từng yêu cô ấy hết mình.
Anh cầm bức thư bước ra ngoài sân trạm, nơi lò sưởi ngoài trời vẫn còn vài hòn than đỏ hồng. Nhã Đan đang ngồi đó, lặng lẽ nhìn về phía núi tuyết. Trình Nam tiến lại gần, anh thả bức thư vào giữa đống lửa. Ngọn lửa xanh bùng lên, nhanh chóng thiêu rụi những dòng chữ hối hận.
"Anh làm đúng rồi." - Nhã Đan khẽ nói, nụ cười của cô rạng rỡ dưới ánh lửa.
Trình Nam ngồi xuống cạnh cô, anh thấy lòng mình nhẹ tênh như vừa trút bỏ được một xiềng xích nghìn cân. Anh không nói cảm ơn, vì từ ngữ lúc này là thừa thãi. Anh chỉ im lặng nhìn tàn tro bay đi. Sự chữa lành thực sự không phải là quên đi, mà là khi nhớ lại, lòng ta không còn đau nữa. Và Nhã Đan chính là người đã nắm tay anh, dắt anh bước qua lằn ranh đó.