MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1Chương 12: Chuyện về người gác đường cũ

Chân Trời Có Anh Bảo Vệ Em Phần 1

Chương 12: Chuyện về người gác đường cũ

471 từ · ~3 phút đọc

Ali bước vào những ngày giao mùa, không khí loãng và khô khốc đến mức chỉ cần hít thở mạnh cũng thấy sống mũi cay sè. Trình Nam đã ở lại trạm bảo dưỡng số 4 được hơn hai tuần. Từ một kẻ chỉ biết đắm mình trong men rượu và sự tự ti, anh bắt đầu học cách cầm lại chiếc cờ-lê. Đôi bàn tay từng thiết kế những bản vẽ hàng tỷ tệ ở Thượng Hải giờ đây đầy những vết chai mới và những vết trầy xước do dầu mỡ.

Nhã Đan quan sát anh một cách lặng lẽ. Cô không hỏi về quá khứ, cũng không ép anh phải hòa nhập. Cô sủng ái anh bằng sự tĩnh lặng. Sáng sớm, khi sương muối còn đọng trên những khối sắt vụn ngoài sân, cô đã thức dậy đun một ấm trà bơ thật lớn.

"Anh Trình Nam, nghỉ tay một lát đi. Trà nóng rồi." - Nhã Đan đứng dựa cửa xưởng sửa chữa, chiếc khăn len đỏ quàng hờ trên vai, gương mặt cô bừng sáng dưới ánh nắng sớm.

Trình Nam lau đôi tay dính đầy dầu máy vào chiếc giẻ rách, anh ngước nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy mình thật nhỏ bé trước sự thuần khiết của cô gái vùng cao này. Anh bước lại gần, đón lấy chén trà từ tay cô. Hơi ấm tỏa ra từ chén sứ khiến những đầu ngón tay đang tê dại vì cái lạnh của anh dần có cảm giác trở lại.

"Cảm ơn em." - Anh nói khẽ, giọng còn hơi khàn.

Họ ngồi cạnh nhau trên bậc thềm đá. Nhã Đan nhìn ra phía dãy núi Cương Đê Tư xa xăm, còn Trình Nam lại nhìn vào chén trà bơ đục ngầu nhưng thơm nồng. Anh chợt nhận ra, những buổi sáng ở Thượng Hải, anh chỉ biết đến những ly cà phê vội vã để kịp giờ họp, chưa bao giờ anh thấy một chén trà lại có sức nặng đến thế.

"Anh Nam, ở đây tuy nghèo, nhưng đất trời không bao giờ bỏ rơi người chăm chỉ." - Nhã Đan nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua thảo nguyên - "Những vết chai trên tay anh, thực ra là những tấm huy chương của sự hồi sinh đấy."

Trình Nam khựng lại. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình. Lần đầu tiên sau bao nhiêu tháng ngày, anh không thấy mình là một phế tích. Sự sủng ái thầm lặng của Nhã Đan đã bắt đầu len lỏi vào những vết nứt trong tâm hồn anh, vá víu chúng lại bằng chính sự giản đơn của cuộc sống cao nguyên. Anh nhấp một ngụm trà, vị béo ngậy và mặn mòi tan trên đầu lưỡi, sưởi ấm cả lồng ngực đang nguội lạnh.