489 từ · ~3 phút đọc
Trạm bảo dưỡng đón một chiếc xe tải hạng nặng bị hỏng hộp số giữa đèo. Người lái xe là một ông chú người Tạng da đen sạm vì nắng gió, ánh mắt đầy vẻ lo âu vì chuyến hàng này cần giao gấp. Trình Nam đứng trước chiếc xe, anh im lặng quan sát. Những kiến thức kỹ thuật đỉnh cao bỗng nhiên trỗi dậy, nhưng chúng được gạn lọc lại bằng sự thực tế của một người thợ sửa xe vùng biên.
Nhã Đan giúp anh chuẩn bị dụng cụ. Cô không thạo máy móc, nhưng cô biết anh cần cái gì trước khi anh kịp lên tiếng. Sự phối hợp giữa họ nhịp nhàng đến lạ kỳ, dù họ chẳng nói với nhau mấy lời.
"Nhã Đan, đưa cho anh chiếc cờ-lê số 14." - Trình Nam nằm dưới gầm xe, giọng anh vọng ra đầy quả quyết.
Cô đưa đúng món đồ anh cần, rồi đứng bên cạnh chắn gió cho anh. Gió Ali lồng lộng, mang theo bụi cát bụi. Nhã Đan dùng vạt áo của mình che cho miệng phễu dầu để bụi không bay vào. Hành động ấy nhỏ nhặt, nhưng Trình Nam nhìn thấy hết. Anh sủng ái sự chân thành ấy bằng cách nỗ lực hết mình để cứu chiếc xe.
Mồ hôi trộn lẫn dầu máy chảy ròng ròng trên mặt Trình Nam. Nhã Đan lấy chiếc khăn tay thêu hình đóa hoa nhài nhỏ xíu, khẽ lau đi giọt mồ hôi đang chực rơi vào mắt anh. Anh sững người, hơi thở nghẹn lại trong giây lát. Khoảng cách giữa họ lúc này thật gần, anh có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc thanh khiết từ mái tóc cô, hoàn toàn khác biệt với mùi hăng hắc của xăng dầu xung quanh.
"Được rồi." - Trình Nam thốt lên khi tiếng động cơ vang lên giòn giã.
Ông chú tài xế vui mừng khôn xiết, cứ nắm chặt tay Trình Nam mà cảm ơn. Khi chiếc xe rời đi, để lại một làn khói trắng, Trình Nam đứng đó, nhìn theo bóng xe khuất dần sau khúc cua. Lòng anh bỗng thấy nhẹ nhõm. Hóa ra, giá trị của một người không nằm ở việc anh ta đứng ở tầng bao nhiêu của tòa nhà chọc trời, mà nằm ở việc anh ta có thể giúp một người xa lạ tiếp tục hành trình của họ hay không.
Tối đó, Nhã Đan nấu món thịt cừu hầm nấm rừng. Cô nhìn anh ăn ngon lành, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt: "Anh Nam, hôm nay anh giỏi lắm. Cảm ơn anh đã giúp chú ấy."
Trình Nam không trả lời, anh chỉ lẳng lặng gắp một miếng thịt ngon nhất đặt vào bát của cô. Sự sủng ái của anh dành cho cô, dù chưa gọi tên là tình yêu, nhưng đã bắt đầu mang hình dáng của sự trân trọng tuyệt đối.