468 từ
Ali về đêm lạnh đến thấu xương. Ánh trăng sáng rực rỡ đến mức người ta có thể nhìn thấy rõ từng vân đá trên vách núi. Trình Nam không ngủ được. Anh bước ra sân, nhìn lên bầu trời sao dày đặc như một dải lụa kim cương vắt ngang không gian.
Anh thấy Nhã Đan đang ngồi trên đống củi khô, tay ôm một chiếc đệm lông cừu cũ. Cô đang nhìn lên trời, gương mặt phản chiếu ánh trăng trông thoát tục như một nàng tiên trong truyền thuyết vùng cao.
"Sao em chưa ngủ?" - Trình Nam bước lại gần, khoác cho cô chiếc áo khoác dày của mình.
Nhã Đan giật mình, rồi cô mỉm cười, không từ chối chiếc áo: "Em đang đợi sao băng. Người già ở đây nói, nếu thấy sao băng rơi về phía núi Kailash, người đó sẽ gặp được nhân duyên của đời mình."
Trình Nam ngồi xuống cạnh cô, đôi vai họ khẽ chạm vào nhau. Sự sủng ái của họ lúc này giống như một sợi chỉ mảnh, mong manh nhưng bền bỉ. Anh nhớ về Thượng Hải, về những bữa tiệc xa hoa mà ai nấy đều mang mặt nạ. Ở đó có ánh đèn neon lộng lẫy, nhưng không bao giờ có được sự bình yên như thế này.
"Em có bao giờ muốn rời khỏi đây không?" - Anh hỏi khẽ.
Nhã Đan lắc đầu, đôi mắt vẫn hướng về bầu trời: "Rời đi đâu hả anh? Đây là rễ của em. Em yêu từng ngọn cỏ, từng cơn gió ở đây. Còn anh, anh chắc chắn sẽ quay về thành phố đúng không? Nơi này quá nhỏ bé với một người như anh."
Trình Nam im lặng. Anh muốn nói rằng thành phố ấy đã vứt bỏ anh, nhưng anh chợt nhận ra mình cũng không còn khao khát nó nữa. Anh nhìn sang nghiêng mặt của Nhã Đan, dưới ánh trăng, cô đẹp đến mức khiến tim anh thắt lại. Anh sủng ái cô bằng sự thành thật: "Anh không biết nữa. Nhưng hiện tại, anh thấy mình thuộc về nơi này hơn bất cứ đâu."
Họ cứ ngồi như thế, giữa sự im lặng hùng vĩ của cao nguyên. Không có lời tỏ tình nào, cũng không có những cử chỉ thân mật quá mức. Nhưng giữa họ đã hình thành một mối dây liên kết kỳ lạ - một sự đồng điệu của hai linh hồn đang tự chữa lành cho nhau.
Nhã Đan khẽ tựa đầu vào vai Trình Nam, hơi ấm từ anh khiến cô thấy an tâm lạ kỳ. Còn với Trình Nam, bờ vai này giờ đây không còn chỉ để gánh vác những bản vẽ khô khan, mà để che chở cho giấc mơ nhỏ bé của một cô gái cao nguyên.