348 từ
Trận bão cát đầu tiên của mùa khô ập đến Ali mà không có dấu hiệu báo trước. Bầu trời vốn đang xanh ngắt bỗng chốc bị nhuộm thành một màu vàng đục kinh hoàng. Gió rít gào qua những khe nứt của trạm bảo dưỡng, mang theo cát đá đập chan chát vào cửa kính.
Trình Nam đang dọn dẹp xưởng thì thấy Nhã Đan hớt hải chạy ra ngoài để lùa đàn gia súc vào chuồng. Sự sủng ái của anh dành cho cô bản năng đến mức anh không kịp suy nghĩ, lao thẳng ra giữa màn cát bụi mịt mù. Gió mạnh đến mức người ta không thể đứng vững, cát đâm vào da thịt đau nhói.
"Nhã Đan! Vào trong mau!" – Trình Nam hét lên, giọng anh bị tiếng gió nuốt chửng.
Anh chộp lấy tay cô, kéo mạnh vào lồng ngực mình để che chắn. Trong bóng tối của trận bão cát, Nhã Đan cảm nhận được lồng ngực phập phồng và hơi ấm nóng hổi từ người đàn ông này. Đây không phải là sự sủng ái hào nhoáng của phố thị, mà là sự bảo bọc bằng cả mạng sống giữa lằn ranh sinh tử.
Họ nép vào một góc tường đá cũ. Trình Nam lấy chiếc áo khoác của mình trùm kín đầu cho Nhã Đan, còn anh chấp nhận để cát bụi quất thẳng vào lưng. Hai người ngồi sát bên nhau, hơi thở hòa quyện. Nhã Đan run rẩy nắm lấy gấu áo anh, còn bàn tay thô ráp của Trình Nam thì siết chặt lấy bờ vai gầy của cô.
Trận bão qua đi, để lại một lớp cát dày trên mái tóc và quần áo. Trình Nam lóng ngóng dùng tay phủi cát trên tóc Nhã Đan, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự lo lắng mà anh chưa hề hay biết. Sự sủng ái lúc này là sự tĩnh lặng sau cơn bão, khi hai trái tim dù chưa nói lời yêu nhưng đã bắt đầu đập cùng một nhịp sợ hãi vì lo cho đối phương.