MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Tướng Muộn MàngChương 1: CÔNG LÝ VÀ LÒNG TRẮC ẨN

Chân Tướng Muộn Màng

Chương 1: CÔNG LÝ VÀ LÒNG TRẮC ẨN

1,523 từ · ~8 phút đọc

Thành phố S vào những ngày cuối năm thường bị bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt. Đối với Quý Nhàn, mùa đông năm nay dường như dài hơn tất thảy những năm trước cộng lại.

Cô đứng trong gian bếp nhỏ, nhìn làn khói trắng bốc lên từ nồi canh sườn hầm táo đỏ. Ánh đèn vàng ấm áp tỏa xuống mái tóc đen mượt của cô, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng. Thế nhưng, trên bàn bếp bên cạnh lại đặt một tờ giấy xét nghiệm với những thuật ngữ y khoa khô khốc: Ung thư biểu mô tuyến giai đoạn cuối.

Quý Nhàn đưa ngón tay gầy guộc lướt nhẹ qua dòng chữ đó. Cô không khóc. Những người nếm trải nỗi đau quá lớn thường không còn nước mắt để rơi. Cô chỉ lặng lẽ gấp tờ giấy làm bốn, giấu vào tầng sâu nhất của ngăn kéo tủ gỗ.

Tiếng chuông đồng hồ cổ trong phòng khách vang lên mười hai tiếng. Cùng lúc đó, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân đại sảnh.

Cố Hạo Đình về rồi.

Anh là một vị thẩm phán trẻ tuổi nhất của tòa án thành phố, người luôn xuất hiện với bộ lễ phục chỉnh tề và gương mặt không chút gợn sóng. Nghề nghiệp rèn giũa cho anh một trái tim sắt đá và một đôi mắt có thể thấu thị mọi lời nói dối. Trong giới luật pháp, người ta gọi anh là "Cây cân công lý lạnh lùng". Còn trong cuộc hôn nhân này, anh là một người chồng mẫu mực nhưng thiếu vắng hơi ấm.

Cửa mở, hơi lạnh của đêm đông tràn vào phòng. Cố Hạo Đình bước vào, dáng người cao ráo, vai rộng vững chãi. Anh tháo chiếc kính gọng vàng, để lộ đôi mắt sâu thẳm nhưng mệt mỏi.

"Sao vẫn chưa ngủ?" Anh hỏi, thanh âm trầm thấp và vang vọng như tiếng búa gõ trong phiên tòa.

Quý Nhàn mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng: "Canh còn ấm, anh uống một chút cho ấm bụng rồi hãy tắm."

Cố Hạo Đình nhìn bát canh trên bàn, rồi nhìn vợ mình. Quý Nhàn hôm nay dường như gầy hơn một chút, chiếc áo len màu kem rộng thùng thình bao bọc lấy cơ thể mảnh mai của cô. Anh tiến lại gần, mùi hương bạc hà thanh mát từ người anh phủ lấy cô, nhưng anh không ôm cô. Từ trước đến nay, sự thân mật của họ luôn dừng lại ở mức "lễ độ".

"Sau này không cần đợi." Anh ngồi xuống, động tác phong nhã múc một thìa canh. "Hôm nay phiên tòa kết thúc muộn, hồ sơ vụ án còn nhiều sai sót, anh phải ở lại kiểm tra."

Quý Nhàn ngồi xuống đối diện anh, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối: "Hạo Đình, trong nghề của anh, công lý là quan trọng nhất sao?"

Cố Hạo Đình hơi khựng lại, đôi lông mày thanh tú nhíu nhẹ. Anh ngước mắt nhìn cô, vẻ nghiêm nghị thường ngày không hề thuyên giảm: "Công lý là đức tin của anh. Mọi sự việc trên đời này đều phải có một phán quyết công bằng."

"Vậy còn lòng trắc ẩn?" Cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít qua khe cửa át mất.

"Lòng trắc ẩn không nên đặt trên cán cân luật pháp." Anh trả lời dứt khoát, rồi uống cạn bát canh.

Quý Nhàn nhìn anh, trái tim khẽ thắt lại. Anh là một vị thẩm phán liêm chính, anh phân xử đúng sai cho hàng trăm người, nhưng chưa bao giờ anh phân xử được nỗi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Suốt 5 năm bên nhau, cô học cách chấp nhận sự im lặng của anh, học cách yêu bóng lưng bận rộn của anh, và học cả cách giấu đi những khao khát được yêu thương vụn vặt nhất.

Cố Hạo Đình đứng dậy, chuẩn bị đi vào phòng làm việc thay vì phòng ngủ như mọi khi.

"Hạo Đình." Cô gọi tên anh.

Anh dừng bước, quay đầu lại: "Có chuyện gì sao?"

Quý Nhàn nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của chồng, trong một khoảnh khắc, cô đã muốn nói rằng mình sắp chết. Cô muốn hỏi xem, liệu trong bản án của cuộc đời anh, cô có vị trí nào không? Hay cô chỉ là một "nhân chứng" đi ngang qua tuổi trẻ của anh một cách lặng lẽ?

Nhưng cuối cùng, cô chỉ nói: "Áo khoác của anh em đã giặt sạch rồi, treo ở tủ bên trái. Ngày mai dự báo thời tiết nói sẽ có tuyết, anh nhớ quàng thêm khăn."

Cố Hạo Đình gật đầu một cái nhẹ, xem như đã tiếp nhận lời quan tâm đó, rồi xoay người bước đi.

Cánh cửa phòng làm việc khép lại, cũng là lúc Quý Nhàn không chịu nổi nữa mà gập người xuống. Cô bịt chặt miệng để ngăn những tiếng ho xé lòng. Trong lòng bàn tay cô, những vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm vào từng kẽ tay. Màu đỏ đó rực rỡ và tàn nhẫn, tương phản hoàn toàn với vẻ trắng muốt của bộ đồ sứ trên bàn.

Cô đứng dậy, lảo đảo đi về phía phòng tắm, dùng nước lạnh xối sạch những dấu vết của sự suy tàn. Nhìn mình trong gương, Quý Nhàn thấy một người đàn bà với đôi mắt vô hồn. Cô đã từng là một họa sĩ đầy triển vọng, từng yêu nắng ấm và những màu sắc rực rỡ, nhưng từ khi bước vào thế giới của Cố Hạo Đình, cô đã tự biến mình thành một gam màu xám nhạt nhẽo để phù hợp với anh.

Bây giờ, khi sự sống bắt đầu đếm ngược, cô chợt nhận ra mình không muốn làm một gam màu xám nữa.

Cô muốn trả lại cho anh sự tự do. Anh cần một người vợ xứng tầm, một người có thể cùng anh luận bàn về luật pháp, chứ không phải một người chỉ biết nấu canh và chờ đợi trong bóng tối.

Sáng hôm sau, tuyết rơi thật.

Thành phố S chìm trong một màu trắng xóa tinh khôi. Cố Hạo Đình thức dậy sớm như thường lệ. Khi anh bước ra phòng khách, Quý Nhàn đã chuẩn bị xong bữa sáng. Trên bàn gỗ không chỉ có bánh mì và sữa giáo, mà còn có một phong thư màu trắng đặt ngay ngắn.

Cố Hạo Đình rót một ly cà phê, nhìn phong thư: "Cái gì đây?"

Quý Nhàn đang đứng bên bậu cửa sổ, nhìn những bông tuyết xoay tròn trong không trung. Cô không quay đầu lại, giọng nói bình thản như mặt hồ đóng băng:

"Đơn ly hôn. Em đã ký tên rồi."

Tiếng thìa sứ chạm vào thành tách cà phê vang lên một tiếng cạch chát chúa. Cố Hạo Đình cau mày, ánh mắt anh sắc lẹm nhìn về phía lưng vợ:

"Quý Nhàn, em lại đang giận dỗi vì chuyện gì? Anh đã nói tối qua anh bận vụ án..."

"Không phải giận dỗi." Quý Nhàn quay lại, đối diện với ánh mắt thẩm vấn của anh. "Chỉ là em thấy mệt rồi. Hạo Đình, anh là một thẩm phán giỏi, anh biết rằng một vụ án không có kết quả thì nên khép hồ sơ lại. Cuộc hôn nhân này của chúng ta... cũng nên khép lại thôi."

Cố Hạo Đình đặt ly cà phê xuống, khí chất của một người thực thi pháp luật khiến không khí trong phòng trở nên áp bách: "Lý do là gì? Anh không ngoại tình, anh chu cấp đầy đủ, chúng ta không có tranh chấp. Theo bộ luật dân sự, đơn phương ly hôn cần có lý do chính đáng."

Quý Nhàn khẽ cười, một nụ cười mang theo sự tự giễu: "Lý do là em không còn yêu anh nữa. Như vậy đã đủ chính đáng chưa, thưa Thẩm phán Cố?"

Cố Hạo Đình im lặng. Anh nhìn người phụ nữ đã chung chăn gối với mình suốt 5 năm, đột nhiên cảm thấy cô thật xa lạ. Trong ký ức của anh, Quý Nhàn luôn là một người vợ dịu hiền, không có cá tính riêng biệt, luôn thuận theo mọi ý muốn của anh. Anh chưa bao giờ nghĩ cô sẽ là người đưa ra phán quyết kết thúc cho mối quan hệ này.

"Anh không đồng ý." Anh lạnh lùng nói, cầm lấy cặp công văn và đứng dậy. "Em nghỉ ngơi đi, có lẽ do thời tiết khiến tâm trạng em không tốt. Chuyện này chúng ta sẽ nói sau."

Cánh cửa nhà đóng lại một cách dứt khoát.

Quý Nhàn nhìn phong thư vẫn nằm nguyên trên bàn. Cô biết, với một người lý trí như Cố Hạo Đình, anh sẽ không dễ dàng chấp nhận một điều gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Nhưng anh không biết rằng, đây không phải là một phiên tòa mà anh có thể trì hoãn.

Bởi vì bản án tử hình của cô, ông trời đã ký xong từ lâu rồi.