Cố Hạo Đình bước ra khỏi tòa án khi trời đã sập tối. Tuyết dưới chân bị dẫm lên phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Trong đầu anh vẫn còn quanh quẩn những lời biện hộ đanh thép của luật sư và ánh mắt tuyệt vọng của bị cáo trong phiên tòa sáng nay. Công việc của một thẩm phán yêu cầu anh phải bóc tách cảm xúc ra khỏi sự thật, biến mình thành một cỗ máy phân tích dữ liệu khô khan.
Thế nhưng, khi ngồi vào ghế lái, nhìn thấy chiếc ô hồng nhạt của Quý Nhàn để quên ở ghế sau từ tuần trước, một cảm giác lạ lẫm đột ngột xâm chiếm lồng ngực anh.
"Em không còn yêu anh nữa."
Câu nói của cô buổi sáng hôm nay giống như một hạt cát rơi vào trong một cỗ máy đang vận hành trơn tru, khiến nó phát ra những tiếng kêu lạch cạch khó chịu. Anh khởi động xe, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó. Phụ nữ thường nhạy cảm vào mùa đông, có lẽ anh nên mua cho cô một món quà gì đó, hoặc đưa cô đi ăn một bữa tối sang trọng.
Khi Cố Hạo Đình về đến nhà, căn hộ tối om. Không có ánh đèn vàng chờ đợi, không có mùi canh hầm thơm phức len lỏi từ phòng bếp. Sự im lặng này khiến anh vô thức nhíu mày.
"Quý Nhàn?" anh gọi khẽ.
Không có tiếng trả lời. Anh bước vào phòng ngủ, thấy cô đang nằm co quắp trên giường, tấm chăn mỏng đắp hờ trên người. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua cửa sổ, gương mặt cô tái nhợt như được tạc từ ngọc thạch. Cố Hạo Đình tiến lại gần, định kéo chăn đắp lại cho cô, nhưng bước chân anh khựng lại khi thấy trên tủ đầu giường là một khay thuốc trắng xóa.
Anh cầm một vỉ thuốc lên xem. Toàn là những cái tên dài dằng dặc về giảm đau và hỗ trợ thần kinh. Cơn giận âm ỉ trong lòng anh đột ngột bùng lên. Anh nghĩ cô đang dùng thuốc để "uy hiếp" anh, để phản kháng lại sự vô tâm bấy lâu nay.
"Quý Nhàn, dậy đi." Anh lay nhẹ vai cô.
Quý Nhàn mở mắt, ánh mắt cô mất vài giây mới định vị được người trước mặt. Cô ngồi dậy, mái tóc rối xõa trên vai, trông mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay.
"Anh về rồi à? Em xin lỗi, em ngủ quên, chưa chuẩn bị cơm tối." Giọng cô khản đặc.
"Những thứ này là gì?" Anh chỉ vào khay thuốc, giọng nói đanh lại như đang thẩm vấn tội phạm. "Em dùng sức khỏe của mình để gây áp lực cho anh sao? Ly hôn không phải là chuyện có thể giải quyết bằng cách cực đoan này."
Quý Nhàn nhìn khay thuốc, rồi nhìn người đàn ông mà cô đã dùng cả thanh xuân để ngưỡng mộ. Hóa ra trong mắt anh, ngay cả nỗi đau của cô cũng chỉ là một loại "chiến thuật". Cô mỉm cười, một nụ cười đầy xót xa.
"Hạo Đình, trong mắt anh, em là người tâm kế đến thế sao?"
"Anh chỉ tin vào bằng chứng." Anh lạnh lùng đáp. "Sức khỏe của em vốn bình thường. Đột nhiên đưa đơn ly hôn, rồi đột nhiên uống thuốc... Quý Nhàn, chúng ta là vợ chồng, có gì hãy nói thẳng, đừng dùng những cách hèn mọn này."
Quý Nhàn cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng. Cô muốn hét lên rằng mình đang thối rữa từ bên trong, nhưng nhìn biểu cảm nghiêm nghị và chính trực của anh, cô lại thấy thật nực cười. Nếu cô nói ra, anh sẽ thương hại cô, hay anh sẽ lại phân tích xem cô đang nói thật bao nhiêu phần trăm?
"Đúng vậy, Thẩm phán Cố nói đúng." Cô cúi đầu, che đi giọt nước mắt sắp rơi. "Là em hèn mọn. Vậy nên, xin anh hãy giải thoát cho người vợ hèn mọn này đi."
Cố Hạo Đình siết chặt nắm tay. Sự bướng bỉnh của cô khiến anh cảm thấy mất kiểm soát. Anh xoay người rời khỏi phòng, để lại một câu nói lạnh lùng: "Anh sẽ không ký. Em nên bình tĩnh lại đi."
Tiếng cửa đóng sầm lại. Quý Nhàn nhìn theo bóng lưng anh, trái tim cô hoàn toàn nguội lạnh. Cô run rẩy cầm ly nước lạnh ngắt, uống một viên thuốc giảm đau cực mạnh. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, đắng hơn cả thực tại mà cô đang chịu đựng.
Đêm đó, Cố Hạo Đình ngủ lại phòng làm việc. Còn Quý Nhàn, cô dành cả đêm để thu dọn những bức tranh cũ của mình. Trong góc phòng kho, những bức họa phủ đầy bụi bặm hiện ra. Có bức cô vẽ anh dưới tàng cây ngô đồng, có bức vẽ cảnh hai người đi dạo bên bờ hồ Tây.
Màu sắc trên tranh đã phai nhạt, cũng giống như tình yêu của cô, đang từng ngày bị sự lạnh lẽo của anh bào mòn cho đến khi chỉ còn là một đống tro tàn.