MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Tướng Muộn MàngChương 3: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA KÝ ỨC

Chân Tướng Muộn Màng

Chương 3: NHỮNG MẢNH VỠ CỦA KÝ ỨC

884 từ · ~5 phút đọc

Ngày thứ hai sau khi đưa đơn ly hôn, Quý Nhàn quyết định ra ngoài. Cô diện một chiếc váy len màu xanh nhạt, thắt khăn quàng cổ thật ấm, trang điểm thật kỹ để che đi vẻ tiều tụy. Cô đến phòng triển lãm tranh ở trung tâm thành phố, nơi mà mười năm trước cô từng mơ ước sẽ có một buổi triển lãm của riêng mình.

Dưới những ánh đèn spotlight rực rỡ, cô đứng lặng người trước một bức tranh trừu tượng mang tên "Sự cứu rỗi".

"Cô cũng thích bức này sao?" Một giọng nam trầm ấm vang lên bên cạnh.

Quý Nhàn giật mình quay lại. Đó là một người đàn ông trung niên với đôi mắt hiền từ, trông có vẻ là một họa sĩ hoặc nhà phê bình.

"Tôi chỉ thấy nó quá buồn." Quý Nhàn khẽ đáp. "Người trong tranh đang cố vươn tay ra, nhưng bóng tối lại quá dày đặc."

Người đàn ông nhìn cô, rồi nhìn bức tranh, thở dài: "Bóng tối không đáng sợ, đáng sợ là khi người ta không còn muốn vươn tay ra nữa."

Câu nói đó khiến Quý Nhàn bần thần suốt cả buổi chiều. Cô lang thang trên những con phố quen thuộc, mua một cây kẹo bông đường, ngồi trên ghế đá công viên nhìn lũ trẻ chạy nhảy. Hóa ra thế giới này vẫn náo nhiệt và đầy nhựa sống đến thế, chỉ có cô là đang lùi dần vào bóng tối.

Trong lúc đó, tại tòa án, Cố Hạo Đình không thể tập trung vào hồ sơ. Anh vô thức cầm điện thoại lên, mở ứng dụng camera trong nhà. Thói quen nghề nghiệp khiến anh luôn lắp camera ở phòng khách để đảm bảo an ninh.

Màn hình hiện lên căn phòng trống rỗng. Anh tua lại đoạn phim buổi chiều. Anh thấy Quý Nhàn ngồi ở sofa rất lâu, không làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không. Sau đó, cô ho rất dữ dội, ho đến mức ngã quỵ xuống sàn.

Tim Cố Hạo Đình thắt lại. Anh thấy cô khó khăn lắm mới bò dậy được, lau sạch vết gì đó trên sàn nhà, rồi lại mỉm cười với tấm ảnh cưới treo trên tường.

Đó không phải là diễn kịch. Sự đau đớn đó không thể là giả.

Cố Hạo Đình lập tức thu dọn đồ đạc, lái xe về nhà với tốc độ nhanh nhất. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần. Anh sợ rằng mình đã sai, sợ rằng sự tự tin vào khả năng "phán đoán" của mình đã khiến anh bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.

Vừa bước vào cửa, anh thấy Quý Nhàn đang ở trong bếp. Cô đang cố gắng với lấy một chiếc lọ trên kệ cao, nhưng đôi tay run rẩy làm chiếc lọ rơi xuống, vỡ tan tành.

"Đừng động vào!" Cố Hạo Đình lao tới, nắm lấy tay cô.

Quý Nhàn giật mình, nhìn anh với vẻ ngơ ngác: "Anh về sớm vậy?"

"Tay em sao thế này?" Anh lật bàn tay cô lên, thấy những vết bầm tím li ti dưới da — dấu hiệu của việc tiểu cầu sụt giảm nghiêm trọng.

"Không sao, chỉ là thiếu máu thôi." Cô cố rút tay ra, nhưng anh siết chặt hơn.

"Quý Nhàn, đi bệnh viện với anh ngay lập tức." Giọng anh không còn là sự ra lệnh của một vị thẩm phán, mà mang theo sự khẩn cầu run rẩy.

"Em không đi." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định đến lạ thường. "Hạo Đình, anh là thẩm phán, anh tôn trọng quyền tự do của con người mà. Em có quyền từ chối điều trị."

"Em điên rồi sao? Em đang bệnh, em biết không?"

"Em biết." Cô dịu dàng nói, đưa tay kia lên vuốt nhẹ gò má anh. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm cô chủ động chạm vào anh. "Em biết rõ hơn bất cứ ai. Nhưng Hạo Đình à, em đã sống vì anh quá lâu rồi, những ngày cuối cùng này, cho phép em sống theo ý mình được không?"

Cố Hạo Đình sững sờ. "Những ngày cuối cùng" — cụm từ đó như một tia sét đánh thẳng vào đại não anh. Anh nhìn người phụ nữ mình chung sống 5 năm, đột nhiên nhận ra anh chẳng biết gì về cô cả. Anh không biết cô thích vẽ tranh gì, anh không biết cô sợ bóng tối, và anh càng không biết cô đã phải chịu đựng những cơn đau xé ruột gan này từ bao giờ.

"Là khi nào?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Ba tháng trước."

"Tại sao không nói với anh?"

"Nói với anh để làm gì? Để anh đưa em vào phòng đại phẫu, để em nằm trên giường bệnh với đống dây nhợ xung quanh, để anh nhìn em tàn héo dần trong sự thương hại sao?" Cô cười, lệ đắng chảy ngược vào trong. "Em muốn anh nhớ về em là một Quý Nhàn hay nấu canh gừng cho anh, chứ không phải một bệnh nhân chờ chết."

Cố Hạo Đình ôm chầm lấy cô, vòng tay anh run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, vị thẩm phán thép cảm thấy mình bất lực trước một bản án mà anh không có quyền bào chữa.