Sau buổi tối hôm đó, một sự im lặng gượng gạo bao trùm lấy căn nhà. Cố Hạo Đình không còn nhắc đến việc đi bệnh viện, nhưng anh bắt đầu nghỉ phép dài hạn — điều chưa từng có trong lịch sử công tác của anh.
Anh âm thầm liên hệ với những bác sĩ giỏi nhất, gửi hồ sơ bệnh án của cô đi khắp nơi, nhưng câu trả lời nhận về luôn là sự im lặng đầy tiếc nuối. Y học có giới hạn, và sự sống của Quý Nhàn cũng vậy.
"Hôm nay anh không đi làm sao?" Quý Nhàn bước xuống cầu thang, thấy anh đang lóng ngóng trong bếp với một cuốn sách dạy nấu ăn.
"Anh xin nghỉ rồi. Hôm nay anh nấu cơm." Anh không ngẩng đầu lên, tập trung thái những lát gừng thật mỏng.
Quý Nhàn đứng tựa cửa, nhìn dáng vẻ của anh. Một người đàn ông vốn quen với việc cầm bút ký những bản án trọng đại, nay lại lúng túng với con dao làm bếp. Cảnh tượng này vốn dĩ là điều cô hằng ao ước, nhưng sao giờ đây nhìn thấy, lòng cô chỉ có sự chua chát.
Sự dịu dàng đến quá muộn màng, đôi khi lại là một loại trừng phạt.
"Hạo Đình, anh không cần làm vậy đâu."
"Anh muốn làm." Anh dứt khoát nói. "Nhàn Nhàn, em nói em muốn sống theo ý mình. Ý muốn của em là gì? Anh sẽ cùng em thực hiện."
Quý Nhàn nhìn ra ngoài sân, nơi cây mận trắng đang nở hoa giữa trời tuyết. Cô khẽ nói: "Em muốn về quê. Ngôi nhà cũ của bà nội ở vùng ngoại ô, nơi có những cánh đồng cải vàng và mùi khói bếp buổi chiều."
Cố Hạo Đình khựng lại. Vùng ngoại ô đó cách thành phố 5 tiếng đi xe, điều kiện y tế rất kém. Nếu cô có chuyện gì...
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khao khát của cô, anh lại không thể nói lời từ chối. Anh gật đầu: "Được, chúng ta sẽ đi."
Họ bắt đầu thu dọn hành lý. Thực ra đồ đạc không có nhiều, phần lớn là dụng cụ vẽ tranh của Quý Nhàn và những cuốn sách luật của anh. Trước khi đi, Quý Nhàn đứng trước gương, cắt đi mái tóc dài đã bắt đầu rụng nhiều do hóa chất (dù cô đã ngừng điều trị). Cô thay thế bằng một kiểu tóc ngắn ngang vai, trông cô trẻ trung và thanh thoát như thời còn là sinh viên.
Trên chuyến xe về quê, Quý Nhàn tựa đầu vào vai Cố Hạo Đình. Tiếng máy nổ êm ái cùng hơi ấm từ người anh khiến cô thấy bình yên lạ thường.
"Hạo Đình, anh có hối hận không? Khi cưới một người như em?"
Cố Hạo Đình nắm chặt lấy tay cô, những ngón tay anh đan vào tay cô, mười ngón tay khăng khít không một kẽ hở.
"Anh chỉ hối hận vì đã không nhìn em thật kỹ." Giọng anh trầm mặc. "Anh cứ ngỡ công lý là thứ tuyệt đối nhất, nhưng hóa ra, việc để người mình yêu thương đau đớn ngay cạnh mình mà không biết, mới là sự bất công lớn nhất."
Quý Nhàn mỉm cười, đôi mắt khép lại. Cô không biết mình còn bao nhiêu thời gian, nhưng ít nhất trong những giờ phút này, cô không còn là một "phạm nhân" bị giam cầm trong cuộc hôn nhân lạnh lẽo nữa.
Chiếc xe lao đi giữa màn tuyết trắng xóa, hướng về phía vùng quê yên bình. Đằng sau họ là thành phố phồn hoa với những phiên tòa không bao giờ dứt, đằng trước họ là một kết thúc đã được định sẵn, nhưng ít nhất, họ đang đi cùng nhau.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, che phủ cả lối đi, như muốn xóa sạch mọi dấu vết của những nỗi đau đã qua.