MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Tướng Muộn MàngChương 5: MÙA HOA CẢI VÀNG TRONG KÝ ỨC

Chân Tướng Muộn Màng

Chương 5: MÙA HOA CẢI VÀNG TRONG KÝ ỨC

686 từ · ~4 phút đọc

Ngôi nhà cũ của bà nội Quý Nhàn nằm ở cuối một con ngõ nhỏ thuộc thị trấn cổ vùng Giang Nam. Tường vôi trắng đã bong tróc, mái ngói âm dương phủ rêu xanh, trước cửa có một dòng kênh nhỏ chảy qua, nước trong vắt đến mức thấy được cả những viên sỏi cuội dưới đáy.

Khi Cố Hạo Đình đỡ Quý Nhàn bước xuống xe, một cơn gió mang theo mùi đất ẩm và hương hoa cải từ phía cánh đồng xa xăm thổi tới. Quý Nhàn hít một hơi thật sâu, cảm giác như những khối u trong lồng ngực cũng bớt đi phần nào sự chèn ép.

"Hạo Đình, anh nhìn xem, cây mộc tê bà trồng vẫn còn sống." Cô chỉ tay vào cái cây khẳng khiu góc sân, giọng nói lộ rõ vẻ vui mừng hiếm hoi.

Cố Hạo Đình xách hai chiếc vali lớn, im lặng gật đầu. Anh là người của thành phố, của những tòa nhà chọc trời và những văn bản pháp luật khô khan. Đối với anh, nơi này quá tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức khiến người ta dễ dàng nghe thấy tiếng lòng mình đang thổn thức.

Cả buổi chiều, Cố Hạo Đình bận rộn dọn dẹp. Vị thẩm phán vốn chỉ quen cầm bút, nay xắn tay áo sơ mi, cầm chổi quét mạng nhện, lau chùi bàn ghế gỗ đã cũ kỹ. Quý Nhàn muốn giúp nhưng anh dứt khoát ấn cô ngồi xuống chiếc ghế mây ngoài hiên.

"Em chỉ cần ngồi đó, ngắm cảnh thôi." Anh nói, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Quý Nhàn nhìn bóng lưng anh, đột nhiên thấy sống mũi cay cay. Trong suốt 5 năm hôn nhân, đây là lần đầu tiên cô thấy anh làm những việc tầm thường này vì cô. Trước đây, anh luôn bận rộn với những bản án, về đến nhà là vào phòng làm việc. Cô luôn tự nhủ rằng vì anh có trọng trách lớn lao, cô phải là hậu phương vững chắc, không được làm phiền anh bằng những chuyện vặt vãnh.

Nhưng hóa ra, thứ cô cần nhất không phải là một người chồng thành đạt được xã hội kính nể, mà là một người đàn ông sẵn sàng vì cô mà quét đi bụi bặm của thời gian.

Buổi tối, họ ăn cơm dưới ánh đèn dầu vì điện ở vùng này chưa ổn định. Cố Hạo Đình nấu một bát mì sợi đơn giản với trứng và vài cọng rau xanh.

"Hơi mặn một chút." Anh ái ngại nói khi thấy Quý Nhàn nếm thử.

"Không sao, ngon lắm." Cô cười, dù thực tế vị giác của cô đã bắt đầu suy giảm, ăn gì cũng thấy như nhai sáp.

Trong bóng tối nhập nhòe, Quý Nhàn chợt hỏi: "Hạo Đình, anh có thấy tiếc không? Công việc ở tòa án đang ở đỉnh cao, anh lại xin nghỉ dài hạn thế này, người ta sẽ bàn tán đấy."

Cố Hạo Đình buông đũa, nhìn cô qua ánh đèn dầu leo lét. Đôi mắt anh sâu thẳm, chứa đựng một nỗi niềm mà trước đây anh chưa bao giờ bộc lộ.

"Nhàn Nhàn, trước đây anh luôn phân xử đúng sai cho người khác. Nhưng đến khi đối diện với em, anh mới nhận ra mình là vị thẩm phán tồi tệ nhất. Anh có thể dành hàng tháng trời để nghiên cứu một vụ án dân sự, nhưng lại không dành nổi một giờ để lắng nghe hơi thở của vợ mình."

Anh nắm lấy bàn tay gầy gò của cô trên mặt bàn: "Công danh có thể gây dựng lại, nhưng thời gian bên em... anh không thể tìm lại được ở bất kỳ bản án nào."

Đêm đó, họ nằm trên chiếc giường gỗ hẹp. Tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài vườn, tiếng nước chảy róc rách dưới kênh. Quý Nhàn tựa đầu vào ngực anh, nghe nhịp tim anh đập đều đặn. Lần đầu tiên, cô thấy cái chết không còn quá đáng sợ. Nếu được kết thúc ở đây, trong vòng tay này, có lẽ cũng là một loại viên mãn.