Sang ngày thứ năm ở quê, sức khỏe của Quý Nhàn sụt giảm nhanh chóng. Những cơn ho ra máu xuất hiện dày đặc hơn, và cô bắt đầu bị những cơn đau hành hạ vào lúc nửa đêm.
Để đánh lạc hướng bản thân, Quý Nhàn bắt đầu vẽ. Cô đặt giá vẽ ngay hiên nhà, nhìn ra cánh đồng hoa cải vàng rực dưới nắng xuân. Cô muốn vẽ một bức tranh về Cố Hạo Đình, nhưng không phải trong bộ lễ phục thẩm phán, mà là một Cố Hạo Đình của riêng cô – người đàn ông đang loay hoay nhóm bếp lò bằng củi khô.
Cố Hạo Đình đi chợ thị trấn về, trên tay xách một túi thuốc bắc và một ít len màu xanh dương. Anh thấy cô đang say sưa vẽ, ánh nắng nhạt phủ lên bờ vai gầy guộc khiến cô trông như một ảo ảnh có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Anh nhẹ nhàng bước tới, quàng thêm cho cô chiếc khăn len: "Gió lạnh rồi, vào nhà thôi em."
Quý Nhàn ngẩng lên, vệt màu xanh dính trên gò má trắng bệch. "Anh xem, em vẽ anh có giống không?"
Trong tranh, một người đàn ông đứng giữa cánh đồng hoa, gương mặt mờ ảo nhưng đôi mắt lại vô cùng ấm áp. Cố Hạo Đình nhìn bức tranh, cổ họng nghẹn đắng. Anh nhận ra trong mắt cô, anh luôn là một người dịu dàng như thế, dù thực tế anh đã lạnh lùng với cô biết bao nhiêu năm.
"Rất giống." Anh nói dối, tay vuốt lại mái tóc ngắn của cô. "Nhưng người đàn ông này đẹp trai hơn anh."
"Vì người vẽ yêu anh mà." Cô thản nhiên đáp, rồi đột ngột khựng lại.
Cả hai đều im lặng. Từ "yêu" này, sau bao nhiêu biến cố, nghe sao mà đau đớn đến vậy.
Chiều hôm đó, một người bạn cũ của Cố Hạo Đình ở tòa án gọi điện tới. Tiếng loa ngoài tình cờ để Quý Nhàn nghe thấy: "Hạo Đình, vụ án tập đoàn địa ốc đang đến hồi quyết định. Cấp trên muốn cậu quay lại chủ trì phiên tòa. Đây là cơ hội để cậu bước vào tòa án tối cao, đừng vì chuyện gia đình mà bỏ lỡ."
Cố Hạo Đình nhìn về phía phòng ngủ, nơi Quý Nhàn đang nằm nghỉ. Anh lạnh lùng đáp vào điện thoại: "Tôi đã nói rồi, tôi đang trong kỳ nghỉ phép hợp pháp. Chuyện thăng tiến không quan trọng bằng vợ tôi."
"Cậu điên rồi! Vợ cậu chỉ là bệnh... người ta nói cô ấy không qua khỏi, cậu ở đó thì có ích gì?"
"Có ích." Cố Hạo Đình gằn giọng. "Ít nhất để cô ấy biết, khi cô ấy rời đi, thế giới của cô ấy không chỉ có sự cô đơn."
Anh cúp máy, xoay người lại thì thấy Quý Nhàn đã đứng ở cửa phòng từ bao giờ. Đôi mắt cô đỏ hoe.
"Anh đi đi, Hạo Đình." Cô thì thào. "Đó là ước mơ cả đời của anh mà."
Cố Hạo Đình bước tới, ôm chặt lấy cô. "Ước mơ của anh là được bù đắp cho em. Nhàn Nhàn, anh không đi đâu cả. Đừng đuổi anh đi."
Quý Nhàn gục mặt vào vai anh, khóc không thành tiếng. Cô đau, không phải vì bệnh tật, mà vì cô cảm thấy mình đang trở thành gánh nặng, thành hòn đá ngáng đường người đàn ông cô yêu nhất. Tình yêu của Cố Mạn luôn là sự hy sinh thầm lặng, và lúc này, Quý Nhàn đang nếm trải sự hy sinh ấy một cách tàn nhẫn nhất.