MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Tướng Muộn MàngChương 7: PHÁN QUYẾT CỦA THỜI GIAN

Chân Tướng Muộn Màng

Chương 7: PHÁN QUYẾT CỦA THỜI GIAN

749 từ · ~4 phút đọc

Cơn bão đầu mùa đổ bộ vào thị trấn cổ. Mưa xối xả trắng trời, tiếng gió rít qua những kẽ lá mộc tê nghe như tiếng khóc than.

Sức khỏe Quý Nhàn chuyển biến xấu đột ngột. Cô bị sốt cao không dứt, trong cơn mê sảng, cô liên tục gọi tên bà nội và nhắc về những bức tranh thuở sinh viên. Cố Hạo Đình túc trực bên giường không rời nửa bước. Anh dùng khăn ấm lau người cho cô, đôi tay run rẩy khi chạm vào cơ thể chỉ còn da bọc xương của vợ.

Trong khoảnh khắc đó, vị thẩm phán luôn tin vào sự công bằng của luật pháp bắt đầu oán hận ông trời. Tại sao những kẻ phạm tội ác tày trời lại có thể sống nhởn nhơ, còn người con gái lương thiện, chưa bao giờ làm hại một nhành cây ngọn cỏ như cô lại phải chịu sự trừng phạt này?

Đến rạng sáng, Quý Nhàn tỉnh táo lại một chút. Cô nhìn thấy Cố Hạo Đình đang gục đầu bên cạnh giường, tóc anh đã bạc đi vài sợi chỉ sau vài ngày.

"Hạo Đình..." cô gọi khẽ.

Anh giật mình tỉnh giấc, nắm lấy tay cô ngay lập tức: "Anh đây. Em thấy trong người thế nào? Để anh gọi bác sĩ ở trạm xá đến."

"Không cần đâu." Cô mỉm cười, ánh mắt trong trẻo đến lạ kỳ. "Anh bế em ra hiên nhà được không? Em muốn nghe tiếng mưa."

"Ngoài đó lạnh lắm..."

"Chỉ một chút thôi."

Cố Hạo Đình quấn cho cô hai lớp chăn dày, bế thốc cô lên. Cô nhẹ tênh, cảm giác như chỉ là một nhúm lông vũ. Anh ngồi xuống chiếc ghế mây lớn, để cô ngồi lọt thỏm trong lòng mình.

Tiếng mưa rơi trên mái ngói tạo thành một bản nhạc sầu thảm. Quý Nhàn tựa đầu vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc.

"Hạo Đình, em có một điều hối hận."

Tim anh thắt lại: "Điều gì?"

"Em hối hận vì đã đưa đơn ly hôn hôm đó. Thực ra... em chỉ muốn anh giữ em lại. Em chỉ muốn biết, trong lòng anh, em quan trọng đến nhường nào."

Cố Hạo Đình siết chặt vòng tay, nước mắt anh rơi xuống tóc cô, nóng hổi: "Anh sai rồi. Nhàn Nhàn, là anh sai rồi. Anh không cần công lý, anh không cần tòa án, anh chỉ cần em."

"Đừng nói vậy." Cô đưa tay lau nước mắt cho anh, ngón tay yếu ớt không còn chút sức lực. "Anh là một thẩm phán giỏi. Thế giới này cần những người như anh. Hạo Đình, sau khi em đi, anh đừng sống trong phòng làm việc nữa nhé. Hãy thỉnh thoảng về đây, tưới nước cho cây mộc tê giúp em."

"Em sẽ tự mình về tưới." Anh nghẹn ngào. "Chúng ta đã hứa sẽ đi Tây Tạng, sẽ đi xem lá phong ở Canada mà..."

Quý Nhàn không trả lời. Cô nhìn vào màn mưa trắng xóa trước mắt. Cô thấy một Quý Nhàn của năm 20 tuổi, đang cầm bảng vẽ đứng dưới gốc cây ngô đồng, mỉm cười nhìn chàng sinh viên luật ưu tú Cố Hạo Đình đi ngang qua.

Hóa ra, ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, bản án của đời cô đã được định đoạt. Yêu anh là tội danh duy nhất, và cái chết là cách để cô hoàn thành nghĩa vụ của mình.

"Hạo Đình, em buồn ngủ quá..."

"Đừng ngủ, Nhàn Nhàn, nói chuyện với anh một chút nữa thôi."

Nhưng hơi thở của cô đã trở nên mỏng manh như tơ nhện. Giữa tiếng mưa rơi rộn rã của Giang Nam, Quý Nhàn từ từ nhắm mắt lại. Trên môi cô vẫn vương một nụ cười nhàn nhạt, thanh thản như cánh hoa mộc tê rụng xuống mặt hồ, không một tiếng động.

Cố Hạo Đình cứ ngồi như thế, ôm lấy cơ thể đang dần lạnh đi của cô giữa màn mưa. Vị thẩm phán tối cao của thành phố S, người chưa bao giờ gục ngã trước bất kỳ áp lực nào, giờ đây lại giống như một đứa trẻ đi lạc, gào khóc trong tuyệt vọng giữa bóng tối của một thị trấn nghèo.

Phán quyết cuối cùng của thời gian đã đưa ra. Không có kháng cáo, không có ân xá.

Chỉ còn lại một bức tranh chưa hoàn thiện trên hiên nhà, và một người đàn ông phải sống nốt phần đời còn lại với nỗi hối tiếc muộn màng.