MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Tướng Muộn MàngChương 8: NGƯỜI GIỮ LỬA

Chân Tướng Muộn Màng

Chương 8: NGƯỜI GIỮ LỬA

695 từ · ~4 phút đọc

Lễ tang của Quý Nhàn diễn ra giản dị như chính con người cô. Không có tiếng kèn trống rùm bén, chỉ có tiếng mưa phùn rả rích trên những tà áo đen và mùi hương trầm bảng lảng. Cố Hạo Đình đứng lặng như một pho tượng giữa nghĩa trang vùng ngoại ô. Anh không rơi một giọt nước mắt nào trước mặt mọi người, nhưng đôi mắt anh vằn lên những tia máu, sâu thẳm và khô khốc.

Một tuần sau, Cố Hạo Đình quay lại căn hộ cao cấp ở thành phố S.

Mọi thứ vẫn y nguyên. Chiếc rèm cửa màu kem cô chọn, đôi dép lê đặt ngay ngắn ở cửa, và cả chiếc khăn quàng cổ cô đan dở vẫn còn nằm trên sofa. Nhưng hơi ấm thì đã biến mất. Căn nhà rộng lớn giờ đây giống như một nhà lao bằng kính, lạnh lẽo và đặc quánh mùi vị của sự cô độc.

Anh bước vào phòng bếp, theo thói quen định gọi: "Nhàn Nhàn, canh..."

Chữ "canh" chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng. Trên mặt bàn đá hoa cương sạch bong, không còn bóng dáng người phụ nữ nhỏ bé với chiếc tạp dề màu xanh nhạt. Cố Hạo Đình ngồi thụp xuống ghế, đôi bàn tay từng ký bao nhiêu bản phán quyết giờ đây run rẩy không ngừng.

Anh mở tủ lạnh, bên trong vẫn còn một túi táo đỏ và kỷ tử cô mua trước khi đi. Anh cầm một quả táo lên, lớp vỏ đã hơi héo, giống như sự sống đang dần rút cạn khỏi ngôi nhà này.

Tối hôm đó, Cố Hạo Đình không bật đèn. Anh ngồi trong bóng tối, nơi Quý Nhàn từng ngồi đợi anh mỗi đêm. Lần đầu tiên anh nhận ra, bóng tối mà cô phải chịu đựng suốt 5 năm qua đáng sợ đến nhường nào. Anh đã từng coi sự hy sinh của cô là lẽ dĩ nhiên, coi sự im lặng của cô là sự đồng thuận.

Anh đứng dậy, đi về phía phòng kho – nơi Quý Nhàn từng dành hàng giờ đồng hồ khi anh bận rộn. Anh tìm thấy một chiếc thùng gỗ cũ kỹ khóa kín. Sau khi tìm được chìa khóa dưới đáy lọ hoa, Cố Hạo Đình mở nắp thùng.

Bên trong không phải vàng bạc hay kỷ vật đắt tiền. Đó là những cuốn sổ nhật ký và hàng xấp bản thảo tranh vẽ bị bỏ dở.

Tờ giấy đầu tiên đập vào mắt anh là một bức họa chì. Trong tranh, anh đang đứng trên bục thẩm phán, ánh mắt nghiêm nghị. Phía dưới bức tranh là dòng chữ nhỏ thanh mảnh: "Ngày... tháng... năm... Hôm nay Hạo Đình thắng vụ án lớn. Anh ấy trông thật rạng rỡ, nhưng khi về nhà, anh ấy lại quá mệt để nhìn thấy chiếc váy mới em mua. Không sao, chỉ cần anh ấy bình an là đủ."

Cố Hạo Đình cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh lật tiếp những trang sau. Mỗi trang nhật ký là một mảnh vỡ của sự chờ đợi.

"Ngày... tháng... năm... Hôm nay trời mưa to. Em đã nấu canh gừng đợi anh đến 2 giờ sáng. Anh về, chỉ nói một câu 'Ngủ đi' rồi vào phòng làm việc. Hạo Đình à, anh có biết em sợ tiếng sấm đến mức nào không?"

"Ngày... tháng... năm... Bác sĩ nói kết quả không tốt. Em muốn khóc trên vai anh một chút thôi, nhưng thấy anh đang cau mày vì hồ sơ sai sót, em lại không nỡ. Công lý của anh quan trọng hơn nỗi đau của em, phải không?"

Cố Hạo Đình gục đầu xuống thùng gỗ, tiếng nấc nghẹn ngào cuối cùng cũng thoát ra. Anh – một vị thẩm phán tự cho mình là công minh, hóa ra lại là kẻ gây ra nỗi bất công lớn nhất cho người phụ nữ duy nhất yêu mình thật lòng. Cô đã dùng cả mạng sống để bao dung cho sự lạnh lùng của anh, còn anh đã dùng sự lạnh lùng đó để tiễn đưa cô vào cõi vĩnh hằng.