Cố Hạo Đình trở lại tòa án sau kỳ nghỉ phép dài ngày. Đồng nghiệp nhìn anh với ánh mắt vừa thương cảm vừa e dè. Anh gầy đi rất nhiều, bộ vest rộng hơn một vòng, và khí chất quanh người anh càng thêm u uất, trầm mặc.
Hôm đó, anh chủ trì một phiên tòa ly hôn. Người vợ kiên quyết đòi rời đi vì người chồng quá vô tâm, bỏ mặc cô trong những ngày mang thai vất vả.
"Tôi đã cho anh ấy rất nhiều cơ hội," người vợ khóc nức nở tại tòa. "Nhưng anh ấy luôn nói anh ấy bận sự nghiệp, bận kiếm tiền cho cái gia đình này. Anh ấy không hiểu rằng, thứ tôi cần là một người chồng, không phải một cỗ máy kiếm tiền."
Người chồng đứng bên cạnh bao biện: "Tôi làm tất cả vì ai? Tôi không ngoại tình, không cờ bạc, tôi chỉ muốn cô ấy có cuộc sống tốt hơn!"
Cố Hạo Đình ngồi trên vị trí thẩm phán, nhìn xuống hai người họ. Từng lời nói của họ như những mũi dao đâm vào vết thương chưa lành của anh. Anh nhớ đến Quý Nhàn, nhớ đến những bát canh nguội lạnh, nhớ đến chiếc đơn ly hôn đặt trên bàn vào buổi sáng tuyết rơi.
Anh ngắt lời người chồng, giọng nói trầm và vang vọng khắp phòng xét xử:
"Anh cho rằng anh không ngoại tình, không cờ bạc là anh đã làm tròn trách nhiệm? Trong hôn nhân, tội danh lớn nhất đôi khi không phải là sự phản bội, mà là sự thờ ơ. Sự thờ ơ giết chết tâm hồn một người phụ nữ chậm hơn bất kỳ loại độc dược nào, nhưng kết quả thì tàn nhẫn như nhau."
Cả phòng xử án im phăng phắc. Cố Hạo Đình cầm búa công lý, tay anh hơi run:
"Hôn nhân không phải là một hợp đồng kinh tế để anh đóng phí hàng tháng. Đó là sự hiện diện. Nếu anh không thể hiện diện khi cô ấy cần anh nhất, thì sự giàu sang anh mang về chỉ là những tờ giấy lộn."
Phiên tòa kết thúc, Cố Hạo Đình bước ra hành lang, anh tựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo. Anh vừa tuyên một bản án cho người khác, nhưng thực chất là đang tự luận tội chính mình. Anh là thẩm phán, nhưng anh không thể bào chữa cho tội ác "thờ ơ" của mình đối với Quý Nhàn.
Buổi chiều, anh không về nhà ngay mà đi đến tiệm vẽ tranh cũ của Quý Nhàn ngày trước. Bà chủ tiệm nhận ra anh, thở dài: "Cậu Cố đấy à? Cô Nhàn có để lại một đơn hàng chưa lấy, cô ấy thanh toán tiền từ nửa năm trước rồi."
Bà chủ đưa cho anh một gói quà bọc giấy thủ công màu xanh lá. Cố Hạo Đình mở ra, bên trong là một bộ màu nước cao cấp và một hộp cọ vẽ loại tốt nhất, kèm theo một mẩu giấy nhỏ: "Tặng Hạo Đình. Nếu một ngày anh không còn muốn làm thẩm phán nữa, hãy thử vẽ lại màu sắc của thế giới này nhé. Em sẽ luôn là người hâm mộ đầu tiên của anh."
Anh đứng giữa cửa hàng nhỏ bé, xung quanh là mùi hương của sơn dầu và gỗ mộc, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Cô đã chuẩn bị cho sự ra đi của mình từ lâu, và ngay cả khi chuẩn bị đi, cô vẫn lo lắng cho tương lai của anh, vẫn muốn anh được tự do và hạnh phúc.