MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChân Tướng Muộn MàngChương 10: VẾT MÀU XANH TRÊN VẢI TRẮNG

Chân Tướng Muộn Màng

Chương 10: VẾT MÀU XANH TRÊN VẢI TRẮNG

629 từ · ~4 phút đọc

Cố Hạo Đình quyết định thực hiện di nguyện của Quý Nhàn. Anh bắt đầu học vẽ.

Vị thẩm phán nghiêm nghị giờ đây dành mỗi buổi tối để ngồi trước giá vẽ. Ban đầu, đôi tay anh cứng nhắc, những nét vẽ thô kệch không ra hình thù. Nhưng anh kiên trì. Anh vẽ lại căn bếp nhỏ, vẽ lại cây mộc tê ở quê, và vẽ lại bóng lưng của Quý Nhàn khi cô đứng bên cửa sổ nhìn tuyết rơi.

Càng vẽ, anh càng cảm thấy mình gần cô hơn. Anh bắt đầu hiểu được tại sao cô lại yêu hội họa đến thế. Hội họa cho phép con người giữ lại những khoảnh khắc mà thời gian muốn đánh cắp.

Một ngày nọ, trợ lý của anh đến nhà để đưa hồ sơ vụ án mới. Cậu thanh niên trẻ sững sờ khi thấy ngôi nhà của vị thẩm phán thép giờ đây đầy rẫy những bức tranh.

"Thẩm phán Cố, đây là... chị nhà sao?" Trợ lý chỉ vào bức tranh lớn nhất đặt giữa phòng khách.

Trong tranh, Quý Nhàn đang mỉm cười, đôi mắt cô sáng lấp lánh như chứa cả dải ngân hà. Cô mặc chiếc váy trắng, đứng giữa cánh đồng hoa cải vàng rực ở trấn cổ. Màu sắc rực rỡ đến mức khiến người ta cảm thấy ấm áp, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt cô, sẽ thấy một nỗi buồn man mác không thể gọi tên.

"Ừ, là cô ấy." Cố Hạo Đình khẽ đáp, ánh mắt anh dịu dàng đến lạ thường.

"Đẹp quá." Trợ lý cảm thán. "Nhưng sao anh lại để một vệt màu xanh dang dở ở góc tranh thế này?"

Cố Hạo Đình nhìn vệt màu xanh đó – chính là nơi Quý Nhàn đã đặt những nét vẽ cuối cùng trước khi sức khỏe suy kiệt. Anh không bao giờ tô thêm vào đó.

"Vì đó là phần đời còn lại của tôi." Anh nói, giọng thấp như tiếng thở dài. "Cô ấy đã vẽ xong phần tươi đẹp nhất, phần còn lại, tôi sẽ dùng cả đời mình để suy ngẫm về sự dang dở đó."

Khi trợ lý ra về, Cố Hạo Đình lại ngồi xuống trước giá vẽ. Anh cầm cây cọ cô tặng, nhưng không đặt lên mặt vải. Anh chỉ ngồi đó, nhìn nắng chiều tắt dần trên khung cửa sổ.

Anh bắt đầu có những ảo giác. Anh thấy Quý Nhàn bước ra từ phòng tắm, vừa lau tóc vừa hỏi anh tối nay muốn ăn gì. Anh thấy cô ngồi bên cạnh, tựa đầu vào vai anh khi anh đọc sách.

"Nhàn Nhàn," anh gọi khẽ vào hư vô. "Hôm nay anh đã tha bổng cho một người chồng biết hối lỗi. Anh làm vậy có đúng không?"

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua rèm cửa, mang theo mùi hương thanh khiết của hoa mộc tê – dù trong thành phố này không hề có loài hoa đó.

Cố Hạo Đình nhận ra, cái chết không phải là sự kết thúc của một mối quan hệ. Nó là sự bắt đầu của một loại hình hành hạ mới: Sự hiện diện của cái không tồn tại. Cô có mặt ở khắp mọi nơi – trong tách trà, trong trang sách, trong mỗi hơi thở của anh – nhưng anh mãi mãi không thể chạm vào cô được nữa.

Anh cầm bút lên, viết vào trang cuối cùng của cuốn nhật ký cô để lại: "Thẩm phán Cố Hạo Đình, bị tuyên án cô độc vĩnh viễn. Ngày thi hành án: Bắt đầu từ lúc em đi."

Bên ngoài, trời lại bắt đầu đổ mưa. Mùa hạ đã đến, nhưng trong lòng Cố Hạo Đình, mùa đông năm ấy vẫn chưa bao giờ kết thúc.