MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChặng Đường Thiếu Bóng EmChương 1: Thức giấc

Chặng Đường Thiếu Bóng Em

Chương 1: Thức giấc

2,494 từ

//ken ken ken// tiếng chuông báo thức kêu

mẹ quát lớn

" thằng kia mười mấy tuổi đầu rồi còn phải để mẹ nhắc sao"

giọng bà gắt hơn

" vát cái xác mày xuống đây mà ăn cơm, để tao lên là tao đập mày nha khoa"

giọng bà mang bảy phần cáu gắt ba phận nhẹ nhàng

//mở mắt// hiện là tám giờ ba mươi bảy phút

khoa giọng đầy mệt mỏi và có phần gáy ngủ

" d.. dạ con xuống liền"

mang đôi mắt còn ngáy ngủ , khoa mang cơ thể mình vào nhà vệ sinh , nhìn vào gương đôi mắt cậu còn ngáy ngủ, sau khi vệ sinh xong

cậu ấy liền đi xuống dưới nhà,

mẹ quát

" cái thứ gì ấy, lớn người có vợ rồi còn cứ ngủ kiểu này sau này thứ gì thèm yêu mày "

bà càu nhàu

" xuống ăn sáng lẹ rồi đi mua đồ cho mẹ đi "

khoa bất lực vì đây là điều thường xuyên diễn ra ở gia đình bọn họ , từ khi cha mẹ cậu ly hôn thì mẹ cậu là người gánh vác anh hai và cậu.

Cậu cũng hiểu được phần nào nỗi lo của mẹ về các đứa con không chịu lớn của mình, khoa đáp lại với một giọng hơi khó chịu

" vâng vâng con biết rồi , ngày nào cũng vậy mà con mới mười mấy tuổi thì yêu sớm làm gì mẹ lo xa quá"

sau khi cậu ăn uống xong mẹ câu liền đưa tiền cho cậu

" cầm hai trăm ngàn này ra mua cho mẹ một kí thịt chiều mẹ làm thì kho cho"

giọng bà đầy trìu mến

"còn dư thì cầm lấy mà tiêu dùng tiết kiệm thôi năm sau qua đại học rồi dùng tiền tiết kiệm vào không sau này chết đói đó con"

bà //vỗ vai // cậu hối như hối thúc

"đi nhanh đi còn về sớm"

cậu chọc mẹ cậu

"vâng mà mẹ lo xa quá con đậu đại học được mà haha"

mẹ cậu liền hối thúc

"được rồi được rồi ông tướng đi đi"

cậu liền chào mẹ và đi ra quán thịt heo ở đầu đường nhà cậu

bác kiên ơi cho con một kg thịt heo khoa như hét lên trên môi cậu còn nở một nụ cười,

Từ trong quán thịt heo kèm bán phở này có giọng vang ra

giọng trong quán vang ra

" cái thằng nhóc này lần nào cũng làm người khác giật mình hết"

đây là một giọng nữ không như bình thường cậu hay gặp,

khoa liền đáp lại

" ủa không lẽ bác kiên biến thành phụ nữ rồi hả "

cậu đầy ngơ ngác đứng tại chỗ, người bước ra không phải bác kiên như thường ngày cậu gặp là một người phụ

u năm mươi, không lập tức giật mình sỡn gai óc giọng cậu run lên

"u..ủa ủa cô... Linh nay cô không đi dạy sao ..."

cô linh là giáo viên chủ nhiệm của khoa cô là vợ của bác kiên<

cô trả lời với giọng hiển nhiên

" nay cô không có tiết nên cô ở nhà phụ chú bán thịt"

cô hơi dừng lại, giọng mang một chút phán xét

" mà.. sao nay em không đi học ? bình thường cô cho em nghĩ em nói em bị bệnh mà sao..."

cô hơi dừng lại nhìn từ đầu đến chân khoa..

" em nói em bị sốt cao lắm mà sao cô nhìn em không bệnh gì ... ồ cô hiểu rồi lừa cả thầy cô giáo viên sao"

ánh mắt cô như bốc lửa , lúc này bác kiên từ trong nhà đi ra.

"có chuyện gì sao em"

bác vỗ nhẹ vai cô, khi nhìn thấy khoa bác liền hớn hở

" khoa nay ra mua thịt sao mấy kg"

khi hỏi xong câu đó bác mới để ý ánh mắt của khoa đang nhìn cô linh và ngược lại

bác liền hỏi

" em với thằng nhóc này quen nhau sao"

cô liền nói với một giọng bình thản, còn mang đầy ý ẩn khác

" không phải là quen mà gặp thường xuyên"

bác kiên thấy bầu không khí không tốt liền lùi lại , khoa liền trả lời bác với một giọng dè dặt

" ch..cho cháu một kg với một tô phở ạ"

ánh mắt còn liếc cô vài lần,cô liếc lại và nói

"nhìn gì, nay thứ hai coi như buổi sáng tôi cho anh nghỉ chiều đi học không có thì đừng trách tôi báo với mẹ anh"

khoa đáp lại với tâm thế sẽ bị thế dài dài

" dạ.. dạ vâng ạ"

bác vừa đưa túi thịt , cậu đưa tiền và ba chân bốn cẳng chạy về nhà như sợ nếu còn ở lại thì có thể bị áp lực chết người đó giết chết

về với tới nơi cậu đưa túi thịt cho mẹ , chạy thẳng lên lầu, mẹ cậu kêu lại

" này làm gì chạy như ma đuổi thế con"

điện thoại reo//ring ring ring// mẹ cậu không còn để ý cậu nữa mà chạy ra nghe điện thoại

hiện tại là chín giờ , ngồi trên bàn học cậu liền đập mạnh nắm đấm vào tường , và nói

"trời ơi làm gì mà xui tận mạng gặp bà cô đáng sợ đó ở đây chứ"

cậu liền mở máy tính lên để đọc truyện chơi một vài tựa game để tận hưởng sự và tiếng còn lại trước khi quay lại trường trong ngày thứ hai đáng sợ này.

"ahhh.. chết rồi muộn rồi"

khoa tỉnh dậy và thấy hiện tại là một giờ năm mươi ( giờ vào học của khoa là 2h)

cậu nhanh chóng mặc chiếc sơ mi treo trên giá đồ từ hai ngày trước, sách vỡ thì cậu chỉ tiện ném hết vào cặp

và phóng xuống lầu nhanh nhất có thể, cậu liền vớ đại đôi dày và chạy thật nhanh ra chiếc xe của cậu , khi đến trường đã là hai giờ năm phút

khi cậu đến trước cửa lớp đã thấy cô linh giáo viên chủ nhiệm đang dạy

cậu thì thầm với bản thân giọng đầy lo sợ , lo lắng

"chết rồi sáng mới gặp bả giờ tiết đầu còn là của bả nữa làm sao đây"

vò đầu bức tai cuối cùng cậu cũng nghĩ ra một trò tinh quái của học sinh, khi cô không chú ý cậu liền nhờ bạn thân của cậu

trịnh ném cặp vào bên trong , và cậu từ từ đi vào từ cửa trước

cô linh giọng đầy cọc cằn

" anh kia đứng lại"

khoa run run nhìn cô

" dạ.. dạ"

ánh mắt cô đầy sắt lạnh

"anh đừng nghĩ tôi không biết anh làm gì tôi thấy hết mà không nói thôi"

giọng cô đầy gắt gỏng nhìn về phía của trịnh, và chỉ tay

" anh kia bước lên đây"

trịnh chỉ vào mình, cả lớp nhìn cậu có tiếng cười khút khít

" em á hả cô"

có mấy đứa còn nói

"ngoài mày còn ai ngồi đó thằng kia, ê nhìn kìa thích giúp người ta đó"

mặt cậu đầy bực tức bước lên giọng cô không đổi , cậu còn liếc vài đứa

"các anh thích hợp tác qua mặt thôi nhỉ ? vậy sau giờ học lên phòng giám hiệu gặp tôi, về chỗ!!"

khi cả hai đang bước về chỗ thì cô kêu

"khoa đứng lại anh đổi chỗ đi tránh trường hợp này tiếp diễn qua chỗ bàn ba dãy một ngồi cho tôi"

khoa giọng đầy van xin , quay lại nhìn cô

" thôi mà cô em muốn ngồi với trịnh... không có em ai kèm cho thằng ngu này "

khoa vỗ nhẹ đầu trịnh, trịnh quay lại liếc cậu rồi thì thầm

"ra về gặp tao ở phía sau cổng trường"

cô đáp

"không quan tâm qua chỗ đó ngồi cho tôi"

sau năm phút giành co thì cuối cùng khoa cũng chịu về chỗ ngồi mới, cậu còn càm ràm vài câu

" sao lại xui vậy chứ "

thì một giọng nữ vang lên , là người ngồi bên cạnh khoa là một học sinh xuất chúng của lớp nhưng cậu ít tiếp xúc nên cũng chẳng nhớ được mấy

"này cậu đừng có than xui được không đồ ngu , sao không học như bình thường đi cứ phải làm người khác thấy khó chịu làm sao"

khoa hơi khó chịu, cậu ta khi quay qua nhìn người vừa nói mình

"này tôi làm gì cậu c..."

giọng nói khi chưa thoát ra khỏi miệng liền kẹt lại khi cậu nhìn thấy người ngồi cạnh mình là một cô gái nhỏ nhắn chiều cao chỉ cỡ một mét sáu nhưng mà ,

cô liền lên tiếng giọng đầy vẻ khó chịu

" thì sao hả? đồ thích đi học muôn"

khoa vẫn đang kẹt trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình...

" cái .. cái gì đây sao trong lớp lại có người đẹp thế này đôi mắt đẹp vãi cứt , còn làn da đó nữa"

cô thấy sự bất thường khi cứ nhìn chằm chằm cô, cô dùng tay vả thẳng mặt cậu

//chát//âm thanh vang vọng cả lớp ai cũng phải nhìn

" nè nhìn cái gì đó, cậu là biến thái à"

sau khi ăn chọn cứu tát cậu chợt tỉnh

" ahh.. đau quá.. "

cậu hơi dừng lại

" tôi chỉ là... mà thôi đi tôi không chấp con gái"

có vài tiếng xì xùm vang lên

" mới đổi chỗ đã thế rồi, khổ cho thằng đó cái nhỏ đó đánh người khủng khiếp lắm học giỏi mà đánh đau điên"

một hướng khác

" biết thằng phúc không nhỏ đó đánh nhiều quá phải xin ba mẹ đổi chỗ đó"

cô linh thấy tình hình lớp không ổn liền đập bàn , và nói

"im hết cho tôi biết đang trong giờ học không, còn my đánh nó cho nó sợ luôn đi"

khoa liền lên tiếng

" ủa cô sao kì vậy.."

cậu như chuẩn bị nói gì đó , đã bị my đánh thêm quyển sách vào đầu , khoa lập tức ôm đầu lại

" im đi cô nói là đúng đang trong giờ học đó lo học đi"

khoa khi liếc lên thấy cô đang cười một nụ cười mảng nguyện như đã mong điều này lâu rồi, cậu lập tức hạ giọng đầy khuất phục

"được rồi được rồi tôi nghe cậu tha tôi"

my liếc nhìn kẻ này rồi hạ giọng xuống

"ừ được rồi nếu dám lém xém cái gì cậu biết rồi đó"

cô còn nắm chặt nắm đấm trước mặt cậu ra vẻ uy nghiêm , khoa biết đây là người không dễ chọc

nên trong tiết đó là lần hiếm có khoa không dám nói chuyện với ai, sau một ngày học đầy mệt mỏi cậu vát thân thể đầy vết thương của mình về nhà

sau vụ với trịnh ở trường cậu phải trả tiền net cậu ta mới hết giận cậu , cậu bị cô linh bắt viết một ngàn dòng xin hứa là không đi muộn nữa

khi vừa mở cửa thì, mẹ cậu đã đứng đó

" chào con trai của mẹ , về rồi sao vào ăn cơm nè , anh con thì gần tết mới về con phải ăn uống cho đoàng hoàng còn học nữa đó"

bà liền kéo tay cậu vào bàn ăn gắp từng miếng thức ăn vào chén cậu, cậu liền quan sát trong chén bà toàn là những miếng thịt mỡ

khi cậu hỏi bà , bà liền xua tay

" già rồi không đói đâu con ăn đi còn học"

cậu cố gắp miếng thịt nạt vào chén bà , bà liền xua tay bà còn bảo

" con mà gắp cho mẹ , mẹ không ăn cơm nữa"

không còn cách nào cậu phải ăn hết cơm , cậu cố tình không ăn hết để thừa lại những miếng thịt còn nguyên cho mẹ cậu ,

cậu đi lên phòng , chỉ cố ngủ để quên đi ngày hôm nay nhưng trong đầu cậu chỉ còn ...

" hmm cậu ta đẹp thật làn da trắng đấy , đôi mắt đấy , bàn tay thỏ thả đấy nếu mà cậu ấy là người... "

cậu liền lắc đầu xua hết suy nghĩ,

"mày nghĩ cái gì vậy khoa điều đó là không thể nào mày chỉ là thằng học sinh khá không tốt gì cả còn mập nữa ai thèm yêu mày "

sau một tiếng không ngủ được cậu liền lên mãng xã hội tok pok để lướt vài video dễ ngủ hơn , nhưng cậu lại gặp các video

bạn muốn xem về tình duyên, cô bạn cùng bàn của bạn có lẽ thích bạn đó... khoa liền tắt điện thoại

" cái quái gì vậy , đúng là phần mềm xàm vãi"

cậu lăng ra ngủ sáng, hôm sau tầm năm giờ sáng chưa bao giờ cậu dậy sớm thế này khi đi xuống cầu thang cậu nhìn thấy mẹ cậu

bà ấy đang nấu đồ ăn cho cậu , nhưng bà lại ăn lại thức ăn thừa của cậu ngày hôm qua...

cậu lẵng lặng nhìn bà sau mười lăm phút bả cuối cùng cũng đã đi giao mỹ phẩm đến tay các khách hàng ,

cậu ngồi xuống ăn sáng , tâm trí của cậu bị rối bời bởi những suy nghĩ

" mẹ sao lại ăn của mình , bà ấy có thể ăn đồ mới mà.."

"còn cô ấy nữa mình sợ mình gặp cô ấy , mình sợ mình sẽ thích cô ấy"

cậu tự tán vào mặt mình , đảnh rửa mặt

" mày nghĩ quái gì vậy khoa"

cậu dừng suy nghĩ bắt đầu mặc quần áo , lên chiếc xe đạp điện cũ của cậu đi đến trường , cậu gần như cố làm mình bận rộn nhất có thể

để quên đi những chuyện này

khi đến trường chỉ lúc này là năm giờ bốn mươi tám phút cậu thấy my đang nằm ngủ trên bàn , lần này cậu đã có thể quan sát rõ cô

đôi măt thâm đen bị cặp kính dày cộp che đi ,bàn tay trắng nỏn ấy khi xòe ra cậu phát hiện tay cô có rất nhiều giấu chai sạn do cầm bút

cậu suy tư một lúc liền đưa ra quyết định ... cậu quay lưng mua một hộp cơm tấm như mọi khi , nhưng lạ thay nay nó không giành cho cậu

cậu chỉ ăn một ổ bánh mỳ nhỏ còn hộp cơm cậu để bên cạnh my ...

trong vô thức cậu đã nhìn my rất lâu đến khi cô ấy mở mắt và thét lên

" ahhh đồ biến thái "

cô đánh mặt vào mặt cậu //chát//

khoa lập tức ôm mặt giọng càu nhàu

" tôi chỉ mua cơm cho cậu thôi mà "

khoa hơi dừng lại và nói tiếp

" cậu có thể dạy tôi học được chứ , tôi sẽ mua cơm cho cậu mỗi ngày"

mặt khoa đã đỏ trong vô thức tới cậu cũng không nhận ra, my khi nghe lời này cuối cùng cũng dịu lại

"làm tôi tưởng cậu có ý đồ gì , được thôi mỗi ngày một hộp cơm cuối tuần thêm một ly trà sữa nha"

cô nở nụ cười đôi mắt nhắm lại rất tươi tắn, trái tim khoa có một cảm giác không lớn chỉ như lướt qua khi thấy nụ cười đó

như nó đã đập nhanh thêm một nhịp

"vâng được thôi"

không do dự khoa đáp