MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChặng Đường Thiếu Bóng EmChương 2: Gieo Mầm

Chặng Đường Thiếu Bóng Em

Chương 2: Gieo Mầm

1,520 từ

Kể từ ngày hôm ấy, một ngày gần như khoa không thể quên được , ngày mà cậu dám mở lời với cô ấy...

từ ngày hôm đó cậu luôn mang theo một suất cơm cậu tự làm , cậu chấp nhận thay đổi thói quen để đạt được điều mình muốn

kể từ ngày cậu thấy mẹ cậu ăn phần cơm còn thừa của cậu , vì lời hứa cậu gần như đã quên...

Hiện tại là chín giờ ba mươi mốt đang trong một tiết lịch sử.

My vỗ vào đầu cậu, giọng đầy khó chịu

" Này sao mày lúc nào cũng ngủ trong lớp thế, tao chấp nhận dạy cho mày , mày có thể nghiêm túc một chút không"

sau cú vỗ, khoa dần mở mắt , mắt cậu trong vô thức chảy nước mắt... , my thấy vậy liền chọc cậu với một nụ cười tủm tỉm

" này này con trai gì yếu đuối thế mới đánh một cái đã khóc rồi sao"

khoa liền lau đi nhảy dựng lên như một con mèo bị chọc đuôi,

cậu xua tay, gầm lên đủ cả hai người nghe

" chỉ là bụi vô mắt thôi , hứ người như tao sao mà khóc được"

sau khi nghe my càng cười lớn, giọng đầy trêu chọc

" được rồi được rồi , cậu nhóc khóc nhè"

khoa như chuẩn bị nói gì đó liền bị thầy gọi

" Cái anh kia đứng lên cho tôi, trong tiết của tôi còn gầm lên cái gì"

my cố nhịn cười, khoa cố gắng giải thích

" ơ thầy my nó cũng cười mà "

cả lớp nhìn cậu như một con khỉ, thầy lên tiếng

" anh dám đùa với giáo viên của anh sao ?"

giọng ông đầy chất vấn

" my nó học giỏi vậy , đâu phải như anh suốt ngày ngủ trong lớp "

cậu liếc nhìn my, thấy cô đang cố che đi nụ cười trên môi ,

thầy lên tiếng bồi thêm một câu nói trước khi quay lại giảng bài

" My từ giờ tôi giao nó cho em , nó mà bị phạt thì em bị phạt gấp đôi"

My hơi giật mình , mặt cô đầy ngơ ngác như chưa hiểu gì , cô liền bấu vào da cậu

" từ giờ mày còn làm gì mà bị phạt, bà đây đập chết mày"

khoa không cam chịu, giọng đầy phẫn uất

" cậu gây chuyện mà sao lại là tôi"

my liếc cậu ánh mắt đầy sắc lạnh

" im ngay cho bà "

cô bồi thêm

" từ giờ bài kiểm tra phải trên tám điểm không thì đừng trách"

khoa hơi ngơ ngác chỉ ngón tay vào mặt mình

" mày có nói nhầm ai không tao mà được tám cộng á "

cô vẫn đang chăm chú, ánh mắt ấy liếc cậu

" không làm được cũng phải làm được"

khoa biết mình không thể cãi lại cô liền im lặng tập trung học trong các tiết sau đó.

sau khi kết thúc các tiết học như địa ngục, bị đánh, bị la rầy của my khoa cũng về được đến nhà

lúc này trịnh liền gửi tin nhắn

//ting ting// " mày đi chơi không nay tao mới tìm được quán net mới giá rẻ lắm còn ngon nữa"

khi khoa đang chuẩn bị đáp lại, my liền gửi tới một tin nhắn

//ting ting// " mày rảnh không tối ra quán cafe tao dạy kèm cho"

khi cả hai tin nhắn đến cùng lúc khoa bị kẹt trong suy nghĩ của mình

" làm thế nào lại đúng lúc cả hai cùng nhắn vậy..."

//ting ting// tin nhắn từ my lại đến

" sáu giờ ba mươi ở quán cafe y lâm mộc nha :')"

cậu hơi trầm ngâm một lúc liền từ chối my

" xin lỗi nay tao có việc bận rồi không đi được"

//ting ting// tin nhắn từ my

" ồ vậy được rồi"

cậu đã chọn cách từ chối my, để đi chơi cùng trịnh,

tối hôm đó sau chín giờ cuối cùng cậu cũng từ quán net đi ra

trịnh đã về trước do có việc bận, nên khi cậu đi về chỉ có một mình

giữa thành phố Sài Gòn đầy sầm uất cậu đạp chiếc xe tận hưởng mùi gió,

không khí lạnh khi vào đông, các quán ven đường tỏa hương mùi thịt, mùi bún thơm lừng.

khi đến một ngã ba vắng người cậu liền nghe được một tiếng kêu thất thanh của một người phụ nữ giọng đầy nức nở sợ hãi

" ông.. ông th..thả t..tôi ra, không tôi sẽ hét lên đấy"

tiếng nức nở càng vang vọng nhưng giữa màn đêm yên ắng tạo ra hai trường phái trái ngược,

khi đi theo tiếng kêu cứu, cậu thấy my bị một gã đàn ông hôi hám quần áo dơ bẩn chiếc bụng của ông lồi ra,

ông ta ép my vào tường bộ quần áo my lúc này rất xộc xệch, bàn tay kinh tởm của ông ta đang chạm gần đến phần ngực của my

giọng ông ta đầy vẻ ham muốn, dục vọng và láo toét

" nào cưng sao cưng chống đối anh vậy, anh sẽ cho em một đêm thật tuyệt mà đừng chống cự nữa"

my vẫn la hét, nước mắt cô chảy xuống

" l..làm ơn.. tha cho tôi... ô..ông muốn bao nhiêu tôi sẽ đưa cho ông"

ông ta vẫn với giọng nói đó

" anh không cần tiền "

hắn liếm nhẹ đôi môi nứt nẻ hôi thối của hắn

" anh muốn được tận hưởng thứ mới mẻ"

hắn lập tức xé chiếc váy của my, my la lên thét thanh giọng cô như bất lực, mắt cô ấy đỏ hoe

" làm... làm ơn"

cô gần như ngất đi, trước khi ông ta định làm gì khoa liền lao tới đấm vào mặt ông ta

anh như gầm lên

" biến khỏi cô ấy đồ cặn bã"

ông ta bị ngã xuống, xoa mặt mình giọng ông ta đầy tức giận

" thằng oắt con thích làm anh hùng cứu mỹ nhân sao "

khoa liếc nhìn my lúc này đã ngất đi, anh liền để cô dựa vào tường,

hắn ta không dừng ở đó, //tách// tiếng dao gọt giấy được bấm ra

khoa hơi hoảng hồn, lùi lại nhưng với việc sau lưng có một người không thể phản kháng, anh liền thủ thế

với suy nghĩ trong đầu,

" dù sao cũng có ba năm học taekwondo ít ra cũng phải cứu được cô ấy"

ánh mắt anh đầy quyết tâm, ông già đó lao tới với con dao gọt giấy, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng anh vẫn có một chút dao động

anh không lùi lại dùng bàn tay của mình chắn lại, con dao đâm xuyên qua lòng bàn tay,

// tách tách// tiếng máu chảy giữa màn đêm tạo ra một khung cảnh đầy huyền ảo lúc này, anh cắn răng chịu đựng không để ông lão kịp phản ứng

anh liền sút vào phần bắp chân của ông ta, ông ta hơi ngã xuống, anh liền bồi thêm một sút vào mặt hắn, anh như gầm lên

" thằng khốn của xã hội đi chết đi"

ông ta ngã xuống, cậu liền rút con dao ra khỏi tay mình ném sang một bên,

cậu liền ngồi lên người ông ta, đấm liên tục không còn quan tâm thời gian trong màn đêm tĩnh lặng đó

lại có mùi máu tanh phảng phất bay khắp một con hẻm, sau mười phút cậu lùi lại thấy mặt ông ta đã sưng lên răng và máu ông ta lẫn lộn

không phân biệt được, cậu liền gọi 113

" vâng thưa các chú ở đường xxx xã xxx có một kẻ muốn giết người cướp sắc ạ"

sau khi cúp máy cậu liền đi ra xem tình hình của my, mặt cô ấy trắng bệch trên đôi mi còn vương nước mắt

quần áo cô bị xé rách để lộ đồ lót bên trong, vì sự tôn trọng cậu liền mặc áo khoác của mình cho cô

sau mười lăm phút cảnh sát cuối cùng cũng tới mang hắn đi có nhân viên ý tế đã băng lại cánh tay cho khoa,

khoa đang ngồi trước một người sáng thì tỏ ra mạnh mẽ bây giờ lại ngất đi vì sợ, cậu không nói gì

chỉ ngồi đó nhìn cô , bất ngờ cô mở mắt cô liền thét lên

" l..làm ơn đừng đụng vào tôi"

khi cô nhận ra người trước mắt mình là ai cô liền ôm lấy anh , giọng cô ấy đầy nghẹn ngào

"k..khoa.. hic hic t.. tao sợ lắm "

không không lập tức đáp lại cái ôm anh dịu giọng xuống và nói

"được rồi được rồi mọi thứ ổn rồi"

my khi nhìn thấy vết thương của khoa cô cảm giác rất áy náy, cô càng siết chặt anh như xin lỗi

" tao... tao xin lỗi vì tao mà mày bị thương rồi"

giọng cô đầy ấy náy, khoa xua tay

"không sao không sao vết thương ngoài da ấy mà"

my lập tức đấm vào ngực anh

"đồ ngu sao mày không trách tao... hic..hic tao làm mày bị thế này mày còn..."

giọng cô hơi khựng lại... giọng cô lí nhí

" my xin lỗi khoa...my không nên đánh khoa chửi khoa nữa"

dù đã sơ cứu nhưng tối hôm đó my và khoa phải đến bệnh viện

sáng hôm sau khi mẹ khoa biết tin đến bệnh viện...