1,279 từ
Khi mẹ của Khoa biết tin, bà lập tức đến bệnh viện của cậu. Khi bà bước vào căn phòng bệnh, bà liền ngửi thấy mùi cồn sát trùng phảng phất trong không khí, lạnh và khô như chính căn phòng ấy, sau lưng bà là hai người lạ mặt.
Bà liền lao đến ôm Khoa, mắt bà đỏ hoe như đã khóc rất lâu.
“ Sao con hồ đồ vậy, có cái thân của mình cũng không giữ được ”
Giọng bà đầy lo lắng, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Khoa.
“ Nếu con có mệnh hệ gì thì sao, mẹ chỉ còn con với anh con, nếu con chết thì mẹ sống làm gì ”
Khoa hơi giật mình, cậu liền vỗ vai an ủi mẹ.
“ Con không sao hết, bác sĩ kiểm tra rồi, chỉ là vết thương nhỏ thôi ”
Cậu liền nhìn hai người cũng có vẻ mặt lo lắng như mẹ cậu, hai người họ liền đi đến giường bệnh của My, họ không giống mẹ cậu, họ không khóc không gì cả, chỉ thẳng thừng tát vào mặt My,
//chát//
Người phụ nữ có vẻ là mẹ của My lên tiếng.
“ Mày làm cái gì vậy hả, tao đã dặn là không được đi ra khỏi nhà sau bảy giờ tối rồi mà, cái thứ lêu lỏng không biết học từ ai ”
Khoa liếc nhìn họ, cậu nhìn thấy My lúc này cúi gầm mặt xuống dưới chiếc nệm trắng, cô không khóc, chỉ khẽ đáp lại.
“ Dạ… ”
Người đàn ông bên cạnh mẹ My vỗ vào vai bà, giọng khuyên ngăn.
“ Thôi bà, con bé cũng mới bị như thế, còn đang ở nơi công cộng nữa, để về nhà rồi nói ”
Bà ta quay phắt qua ông, ánh mắt như giết người.
“ Ông im đi, ông thì biết cái gì, tại ông cưng chiều nó quá nên nó mới bị vậy đó ”
Giọng bà càng ngày càng lớn.
“ Ông biết hôm nay tôi có bao nhiêu việc không, còn phải chạy đến xem nó như thế ”
Bà ôm ngực và quát.
“ Chưa kể nay nó còn có buổi học thêm với thầy Vương, giờ nó bị thế này lại phải xin nghỉ ”
Bà ta không dừng lại ở đó, ngón tay của bà ta liền chọc vào đầu My với lực rất mạnh.
“ Còn mày, thứ không làm được gì còn phá cái nhà này, tao chưa đủ khổ hay gì ”
Người cha của My chỉ biết im lặng, ông ta chắc chắn biết khi vợ mình phát điên không ai làm được gì.
Phải sau mười lăm phút, người giường bên thấy quá ồn ào đã báo với bác sĩ, ông ta và bà ta bị ép đưa ra ngoài.
Trong căn phòng lúc này chỉ còn My và gia đình Khoa, đôi tay của My lúc này nắm chặt vào nhau, mặt cô ấy cúi xuống, răng cô siết chặt vào môi.
Khoa có thể thấy một vài giọt máu nhỏ chảy xuống, cô không khóc, chỉ ngồi lặng ở đó. Khoa nhìn cô rất lâu, mẹ cậu liền lên tiếng.
“ Cô bé đó là người con cứu hôm qua sao ”
Bà khẽ hỏi, và nhìn cô bé, Khoa đáp.
“ Dạ vâng, đúng rồi ạ ”
Bà nhìn Khoa không nói lời nào, liền đứng dậy đi đến cạnh My, lúc này My gần như không quan tâm bất cứ thứ gì nữa, bà khẽ lên tiếng.
“ Cháu có quen Khoa nhà cô không, tại thằng bé khi nói cho cô biết nên cô không biết về bạn bè xung quanh nó ”
My hơi ngẩng đầu khi thấy đó là một người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu, cô liền giảm đề phòng của mình xuống, giọng cô khe khẽ như tiếng thì thầm.
“ Dạ… vâng ạ ”
Mẹ Khoa nở một nụ cười nhẹ, bà nói với một giọng đầy trìu mến.
“ Vậy sao cô còn tưởng thằng nhóc nhà cô không có bạn ”
My chỉ im lặng không nói gì, cô chỉ ngồi đó lắng nghe mẹ Khoa nói.
“ Thằng nhóc này nó hơi khờ thôi chứ nó tốt lắm, có gì cứ nói nó, nó bắt nạt cháu cứ nói cô ”
Bà đưa cho cô một hộp cơm và một số điện thoại của bà.
“ Con ăn đi, sáng cô lỡ nấu hơi nhiều, cô ăn chung với thằng nhóc đó là được rồi ”
Bà nhẹ nhàng đặt hộp cơm lên trên bàn cạnh cô, bà liền quay lại chỗ Khoa và trò chuyện với cậu.
“ Nhóc đó tội quá nhỉ, nhìn cha mẹ nó làm vậy với nó ở đây ”
Khoa nhỏ nhẹ đáp.
“ Vâng, nhưng mà… chuyện của cô ấy chúng ta không thể làm được gì hơn ”
Sau một tiếng nói chuyện, mẹ của Khoa cuối cùng cũng đi về, phụ huynh của My sau hơn một tiếng giằng co cuối cùng cũng bị ép ra về.
Hai con người do bị các chấn thương từ lớn đến bé nên vẫn phải ở viện theo dõi một thời gian…
//tiếng TV//
“ Một kẻ tội phạm có tiền đồ, hãm hiếp giết người đã được lực lượng chức năng bắt giữ… ”
Khi Khoa đang chăm chú xem tin tức, cậu vô tình liếc nhìn My tay đang cầm hộp cơm mẹ của cậu và ăn…
Nước mắt cô khẽ rơi, đôi tay trắng nõn của cô khẽ rung lên, tiếng nức được phát ra, Khoa nhẹ nhàng bước tới bên cạnh cô, đặt nhẹ tay lên vai cô.
Cậu khẽ mang một chút ấm áp.
“ Sao, có chuyện gì sao kể với tao đi ”
My lau đi những giọt nước mắt của mình như sợ sẽ để Khoa thấy, cô ngẩng đầu lên với một nụ cười.
“ Tao không sao đâu ”
Cô dừng lại một chút, giọng cô nhỏ lại chỉ để cả hai nghe thấy.
“ Cảm… cảm ơn vì đã giúp tao ”
Kéo nhẹ nhàng lấy chiếc áo sơ mi của cậu, cô như đang cố nhớ lại, giọng cô hơi rung.
“ Tao tưởng… tao đã bị giết rồi… khi mà tao mở mắt thấy mày tao tưởng mình đang mơ ”
Nước mắt cô bắt đầu chảy, cô cố kìm lại giọt lệ của mình, Khoa định đưa tay lên lau đi nhưng rồi lại rút tay lại.
Cô nói tiếp.
“ Chắc mày cũng nghe rồi nhỉ… mẹ tao đó ”
Cô không khóc, ngược lại còn cười.
“ Mẹ tao lúc nào cũng kêu muốn tốt cho tao… ”
Giọng cô như nghẹn lại bởi đồ ăn, nhưng Khoa biết cô không muốn nhớ lại điều đó.
Cậu khẽ lên tiếng và vỗ vai cô.
“ Không sao, không nói được thì thôi, dừng lại được rồi ”
( Kể từ lần dạy kèm đầu tiên đến hiện tại đã được 2 tháng )
Cô xua tay, giọng đầy quyết tâm.
“ Để tao nói… mày lúc nào cũng vậy ”
Cô siết chặt hộp cơm trên tay, giọng cô ấy lúc này đã bình tĩnh lại.
“ Khi mẹ mày đưa tao hộp cơm thì trong lòng tao lúc đó khó tả lắm… vì mẹ tao chưa bao giờ nấu cơm cho tao cả, bà ta chỉ đưa tiền rồi kêu tao tự đặt ”
Cô dừng lại, như thể đang kể một câu truyện nực cười, cô liền thay đổi chủ đề.
“… Gia đình tao là gia đình gia giáo, mẹ tao luôn muốn tao đứng đầu, nếu tao không đứng đầu bà ta sẽ nhốt tao vào phòng và để tao chết dần chết mòn ở cái nơi tao gọi là ‘NHÀ’ ”
Khoa im lặng không nói gì… vì một người được mẹ bao bọc như cậu chưa bao giờ hiểu cảm giác uất ức của cô.
… cô khẽ kể lại cuộc sống của mình…